Cuộc Sống Sinh Viên Xa Nhà

18 tuổi, tôi tách xa bố mẹ và những em để bước đầu một hành trình mới sống Thủ đô. Trước ngày nhập học, tôi khôn cùng háo hức! Trong mường tưởng của tôi, những ngày tháng trước mắt tràn trề màu hồng với việc tự bởi vì và trường đoản cú lập. Cuộc sống thường ngày của tôi sẽ không còn sự quản ngại thúc mỗi ngày của cha mẹ, sẽ được tư bởi vì làm đều điều mình thích, sẽ học được không ít kiến thức sóng ngắn đại học, sẽ sở hữu những người bạn mới, thậm chí là một trong những mối tình sinh viên xinh xắn nào đó.

18 tuổi, tôi tách xa phụ huynh và những em để ban đầu một hành trình mới ngơi nghỉ Thủ đô. Trước thời điểm ngày nhập học, tôi cực kì háo hức! Trong hình dong của tôi, rất nhiều ngày mon trước mắt tràn trề màu hồng với việc tự vì chưng và tự lập. Cuộc sống đời thường của tôi sẽ không hề sự quản thúc từng ngày của tía mẹ, sẽ tiến hành tư vì làm gần như điều mình thích, sẽ học được rất nhiều kiến thức sóng ngắn đại học, sẽ sở hữu những người các bạn mới, thậm chí là 1 trong những mối tình sinh viên xinh xắn nào đó.

Bạn đang xem: Cuộc sống sinh viên xa nhà

Tôi vẫn nhớ như in buổi sớm hôm ấy, ngày cùng bố ra thủ đô hà nội làm thủ tục nhập học. Thứ 1 tôi được bước vào Thủ đô, cảm hứng hạnh phúc, hồi vỏ hộp và gồm chút choáng ngợp với sự nhộn nhịp, năng động, lịch lãm nơi đây. Vào đầu tôi lập cập nẩy ra bao ý định tuyệt ho. Tôi sẽ tò mò tất cả những ngóc ngỏng của Hà Nội, không thiếu một chỗ nào.

*

Ngày hội nhập học của tân sinh viên K13 ĐH Đại Nam.

Tôi nhanh chóng ngừng xong giấy tờ thủ tục nhập học đằng sau sự hướng dẫn của thầy cô và những tình nguyện viên. Sau khi thuê phòng trọ và sắm sửa vài thứ lặt vặt mang đến tôi xong, cha vội vã ra về vì còn nhiều quá trình đang dở sống quê.

Phút giây ba quyệt nhanh các giọt các giọt mồ hôi trên trán, chú ý tôi bằng hai con mắt dưng dưng cùng với bao yêu thương và kỳ vọng, lòng tôi bỗng run lên. Chưa khi nào tôi thấy thương ba và áp lực đè nén học hành lại phệ như thời gian này. Lúc ba bước lên xe, lúc chiếc xe tắt hơi dần khỏi tầm mắt, tôi không khóc cơ mà nước đôi mắt lan dài trên má. Từ bỏ nhủ cùng với lòng, mình sẽ học giỏi và sinh sống thật giỏi ở nơi đây dù không có người thân thích mặt cạnh.

Thế nhưng…Cuộc sống tự lập xa bên không color hồng và đơn giản dễ dàng như tôi nghĩ.

Xem thêm: Những Bộ Phim Tình Cảm Hài Hước, Lãng Mạn Dành Cho Bạn Mê Ngôn Tình

Những ngày đầu xa nhà, tôi nhớ phụ huynh và nhì em con quay quắt. Nhớ đầy đủ bữa cơm gia đình ấm cúng, lưu giữ sự yêu thương thương âu yếm của bố mẹ, nhớ cả phần đa lời “căn vặn” cơ mà trước kia tôi từng rất tức giận mỗi lần nghe, nhớ hầu như trò phá rối của nhì đứa em… Và cảm giác bất lực, tức giận nhất là nhớ mà chẳng thể về, lưu giữ mà không dám nhấc điện thoại cảm ứng lên đế gọi. Tôi hại nghe thấy tiếng nói của ba mẹ, tôi sẽ không còn kìm được cảm hứng mà òa lên nức nở khiến phụ huynh lo lắng.

Cuộc sinh sống tự do, từ bỏ lập cơ mà tôi khao khát lao vào hóa ra không thể dễ dàng. Tôi đề xuất tự túc làm số đông thứ từ việc đi chợ, làm bếp ăn, giặt giũ, lau chùi phòng, thậm chí còn là thức dậy mỗi buổi sáng để đi học. Và điều “quá sức” độc nhất vô nhị là học tập cách thống trị quỹ thời gian, học cách ngân sách chi tiêu sao phù hợp lý. Phần lớn điều này, trước kìa tôi chưa từng trải qua bởi luôn luôn có phụ huynh ở mặt lo lắng, đôn đốc với nhắc nhở. Tôi lúng túng! Tôi hoang mang!

Hồi sinh sống nhà, cứ đến lớp về là tất cả cơm ngon canh ngọt đợi sẵn. Cứ tưởng lên đại học rất có thể tự làm bếp ăn, biết làm những món ngon tựa như các soái ca, soái tỷ trong phim Hàn. Thế nhưng, sự thật là nấu ăn không thể đơn giản. Với kỹ năng nấu ăn hạn hẹp, tôi chỉ hoàn toàn có thể làm mấy món đơn giản và dễ dàng như: rau xanh luộc, trứng luộc, trứng chiên, lạc rang, đậu phụ rán, đậu phụ luộc… các lần tan học tập về lại buộc phải đau đầu cân nhắc xem nay nạp năng lượng gì? Đôi khi thấy khó khăn quá thì úp bát mì tôm hay tải tạm cái bánh suy bì về phòng ăn uống cho nhanh.

Hầu hết tân sv đều có tương đối nhiều thời gian thanh nhàn vì kỳ học đầu khá dìu dịu và không hẳn làm các các bước vặt phụ giúp cha mẹ như lúc còn ở nhà. Tôi cũng vậy. Ngoài thời hạn lên lớp, tôi có không ít thời gian thảnh thơi để “ngủ nướng”, lướt facbook, xem phim, đọc chuyện ngôn tình… hồi xưa ở nhà, tôi không được trải nghiệm cảm hứng này nên lúc đầu thấy khá yêu thích thú. Mặc dù nhiên, chỉ vài bữa sau đó, tôi lại thấy chán khoảng chừng "thời gian chết" đó, thấy bao gồm lỗi với cha mẹ và cùng với chính bản thân mình. Tôi lên thủ đô là để học đại học cơ mà. Cùng tôi bước đầu suy nghĩ về về câu hỏi học cách thống trị thời gian. Tôi ngồi vô trong bàn, mang giấy lập thời gian biểu mang đến từng chuyển động trong ngày của mình. Ngoài thời gian học trên lớp, tôi tranh thủ lên thư viện để học vừa sẵn mối cung cấp tài liệu, giáo trình, vừa sạch sẽ sẽ, nóng bức giúp tiết kiệm chi phí tiền điện; sắp xếp và phân bổ lại thời gian giành cho các vận động sinh hoạt hay ngày...

Mặc mặc dù tháng nào cũng được bố mẹ gửi cho một khoản tiền đầy đủ để nạp năng lượng uống, sinh hoạt. Tuy vậy sẽ là thiếu thốn nếu tôi không chi phí khoa học với hợp lý. đôi lúc muốn nạp năng lượng một món nào đó ngon ngon, mong mỏi uống một cốc trà sữa cùng anh em sau giờ tung học, ước ao mua thêm một đôi giầy, một cái áo mới, hy vọng đi sinh nhật bạn, mong mỏi đi tụ hội cùng chúng ta bè… tuy vậy lại sợ thâm hụt vào tiền ở phí. Vậy là lại đành ngậm ngùi thôi. Giá thành như cầm cố nào cho phù hợp - vấn đề không hề đơn giản và dễ dàng đối với mọi tân sinh viên new chân ướt chân ráo lên hà thành như tôi.

Cuộc sinh sống của tân sv xa nhà mới đầu hơi vất vả và cực nhọc khăn. Dẫu vậy sau tất cả những lắp thêm đó, tôi nhận thấy được tương đối nhiều điều. Thế ra tôi nhiệt tình và trân trọng mái ấm gia đình nhiều rộng tôi tưởng; thì ra cuộc sống đời thường tự lập xa công ty không hề đơn giản dễ dàng nhưng bắt buộc không làm được; thì ra chỉ cần quyết trọng điểm và gồm định hướng chúng ta sẽ đi đúng đường; té ra cứ "vùng vẫy" họ sẽ tìm thấy được giải pháp cho vấn đề của mình; thì ra cuộc sống thường ngày sinh viên có nhiều khó khăn, thử thách nhưng lại sở hữu vô vàn các điều thú vị đang chờ đợi tôi khám phá…

*

Và điều quan trọng đặc biệt nhất,tôi có môi trường thiên nhiên học tập xuất sắc để học hỏi và giao lưu và trưởng thành; tôi có những người dân thầy, bạn cô trung tâm huyết, luôn yêu thương, niềm nở và chuẩn bị giúp đỡ; tôi có những người dân bạn mới có cùng xuất xứ điểm với mục tiêu… toàn bộ những đồ vật đó mang đến tôi thêm năng lượng và sự tin cậy để từng ngày một bước qua mọi bỡ ngỡ, nhanh lẹ làm thân quen với môi trường mới. Tôi tin, tại DNU, tôi sẽ học hỏi và giao lưu và thử dùng để trưởng thành lên từng ngày.