Hình Ảnh Thiên Chúa Ba Ngôi

tìm hiểu tin tức Hình ảnh - ngơi nghỉ Suy niệm - chia sẻ sinh sống đạo vui chơi giải trí - thư giãn và giải trí
*

Tân Ước vẫn cho họ vài dữ kiện về mạc khải nhiệm mầu Thiên Chúa. Đức Giê-su đã gọi Thiên Chúa của các tổ phụ, Thiên Chúa của Mô-sê là Cha. Thiên Chúa là thân phụ của hết đông đảo người; tuy nhiên Ngài là cha của Đức Giê-su một bí quyết đặc biệt.

Bạn đang xem: Hình ảnh thiên chúa ba ngôi

Qua lời nói, hành động, giải pháp xử sự, Đức Giê-su tỏ mình là bé Thiên Chúa. Sau khoản thời gian Người chịu bị tiêu diệt và sống lại, các môn đệ nhận ra mối tương tác ấy nghiêm ngặt hơn nữa: Chúa phụ thân vì yêu thương quả đât nên đã trao ban con một mình, chịu bị tiêu diệt cho con tín đồ và sống lại nhằm ban sự sống mới cho nhỏ người. Đức Giê-su là nhỏ Chúa, đang hiện hữu từ bỏ muôn thuở, với đã nhập thể nghỉ ngơi với loài bạn để trầm trồ tình yêu và sự gần gụi của Thiên Chúa với con người. Cũng trong toàn cảnh cứu chuộc và tình yêu thương ấy cơ mà Tân Ước nói lên tác động ảnh hưởng của Thánh Thần.

Trong bài xích này, họ hãy rảo qua lịch sử hào hùng Giáo Hội, nhằm xem chân lý về mầu nhiệm Thiên Chúa đã làm được trình bày như thế nào, đã gặp những trở ngại gì. Dĩ nhiên, khi nói đến khó khăn, shop chúng tôi không muốn nói đến những cạnh tranh khăn thử thách của cuộc sống đức tin, ví dụ điển hình khi gặp đau khổ, khi thấy Thiên Chúa thinh lặng. Thiết yếu Đức Giê-su đã và đang nếm những khó khăn ấy trong sân vườn cây dầu cùng trên thập giá("Abba, cha ơi, dòng gì cha cũng làm được hết, xin hãy cất chén này xa con" Mc 14,36; "Lạy Chúa, lạy Chúa, sao Chúa quăng quật con?" Mc 15,34). Ở đây, cửa hàng chúng tôi muốn nói về sự trở ngại khi trình diễn chân lý về một Thiên Chúa duy nhất nhưng mà xem ra có tới tía mặt. Tân Ước đã trình diễn đạo lý về tía vị trong bối cảnh lịch sử cứu độ. Các tín hữu tiên khởi cũng tuyên xưng đức tin ấy trong quang cảnh của lịch sử cứu độ: khi lĩnh nhận túng tích cọ tội, lúc cử hành Thánh Thể. Mặc dù nhiên, sau khi đã đồng ý lời giảng của những Thánh Tông Đồ cũng như lời tuyên xưng đức tin của Giáo Hội, bạn tín hữu sớm muộn gì vẫn muốn đi sâu vào nhiệm mầu của Thiên Chúa, đặc trưng khi phải đối chiếu với ý niệm về Thiên Chúa nơi những nền triết học, tôn giáo mà người ta quen biết. Họ hãy lượt qua thời các giáo phụ với thời Trung cổ.

I. THỜI GIÁO PHỤ

A. Chúng ta cũng có thể vạch ra phần nhiều lạc giáo sau đây

1) 1 phần lớn các Ki-tô hữu tiên khởi sẽ hấp thụ đức tin về một Thiên Chúa độc nhất vô nhị từ vị thái giáo. Họ có nhu cầu dung hòa những dữ kiện của Tân Ước với ý thức về Thiên Chúa duy nhất, và công ty trương rằng chỉ cho cha mới là Thiên Chúa: còn Đức Giê-su chỉ cần người, rồi tiếp nối được Chúa nhận làm cho dưỡng tử. Ta hoàn toàn có thể xếp trong xu thế này nhiều thuyết khác nhau, tóm lại trong thương hiệu "độc độc nhất ngôi vị"(monarchianismus). Có bạn thì cho rằng Đức Giê-su được trao làm nhỏ nuôi của Chúa(adoptionismus); có fan thì cho rằng chỉ có một Thiên Chúa đã lộ diện dưới những thể thức khác nhau(modalismus của Sabeliô).

2) đông đảo Ki-tô hữu chịu ảnh hưởng của văn hóa Hy lạp (cách riêng rẽ là thuyết tân Platon) đồng bộ Đức Giê-su cùng với "Hóa công"(Deimurgus)đến cứu vãn con người khỏi thiết bị chất; vị ấy không phải là Thiên Chúa, nhưng ở bên dưới quyền của Ngài. Vị ấy quan yếu làm fan được, vày vật hóa học là đồ vật gi xấu xa tội lỗi. Rất nhiều thuyết này mang đến lạc giáo ngộ đạo(gnosticismus)và ảo nhân(docetismus), lúc họ cho rằng Đức Ki-tô chưa phải là tín đồ thật cơ mà chỉ có dáng vẻ con người. Cũng do tác động của thuyết tân Platon cơ mà nảy ra lạc giáo A-ri-ô, từ đó Đức Ki-tô là chân tay của Chúa thân phụ và phải lệ thuộc vào Cha(subordinatio-nismus).

3) Sau cùng, cũng phải nói tới một lạc giáo nữa cho rằng chưa hẳn chỉ gồm một Chúa cơ mà là tía Chúa(tritheismus).

B. Để đáp lại các lạc thuyết vừa nói,Giáo Hội một lối đã xác minh đức tin đạo gia tô qua những tín điều cùng các bản tuyên xưng đức tin. Đồng thời, những giáo phụ cũng thực hiện những bốn tưởng triết học tập thời đại để biểu đạt mầu nhiệm Thiên Chúa.

1) không tính những bản tuyên xưng đức tin vào Chúa Cha, Chúa bé và Chúa Thánh Thần sử dụng khi cử hành túng thiếu tích cọ tội(cô đọng lại thành tởm tin kính), Giáo Hội còn trọng thể tuyên xưng đức tin về thiên vị của Đức Ki-tô trong số Công Đồng Ni-xê-a (325), Ê-phê-sô (431), Can-xê-đô-ni-a (451); tuyên xưng về thiên tư của Thánh Thần ngơi nghỉ Công Đồng Công-tan-ti-nô-pô-li I (381).

2) khi phát biểu các công thức đức tin, các Công Đồng đã thực hiện những từ bỏ ngữ thần học tập mà một số trong những giáo phụ vẫn đề nghị. Như chúng ta đã biết, Tân Ước chỉ trình diễn mầu nhiệm Thiên Chúa trong vận động cứu độ nhân loại(Chúa cha sai Con một mình đến cứu vớt chuộc nhân loại)nhưng không có đề cập tới hầu như vấn đề contact tới bản thể của Cha, Con, Thánh Thần, hoặc tương tác tới đối sánh tương quan hỗ tương giữa cha vị. Khi yêu cầu đối phó với các lạc giáo và những nền triết học, thì những giáo phụ mới bắt đầu tìm tòi đa số từ ngữ để mô tả mầu nhiệm Thiên Chúa, làm cho sao duy trì chân lý về một Thiên Chúa duy nhất(chứ không hẳn là ba Chúa), tuy nhiên đồng thời ko hạ giá chỉ Đức Giê-su xuống sản phẩm một thụ tạo. Thực vậy, khi đề xuất đương đầu với các lạc giáo, những giáo phụ thừa nhận thức rằng trung tâm của đức tin Ki-tô giáo nằm ở phần Thiên Chúa không phải là một trong những vị thần xa lạ trên chín tầng mây, mà lại là bạn rất gần gũi với chúng ta, đã share kiếp sống nghèo yếu của bọn chúng ta, đã chết vì họ ngõ hầu cứu chúng ta khỏi bị tiêu diệt và đưa họ về với Thiên Chúa. Nếu như Đức Giê-su không hẳn là nhỏ Thiên Chúa, thì chúng ta mong gì đã được share tình nghĩa tử cùng với Chúa?

3) có thể coi Téc-tu-li-a-nô (k.160 - k.220) như thể nhà thần học thứ nhất đã cụ gắng diễn đạt mối tương quan nội trên giữa cha Vị. Téc-tu-li-a-nô đang dùng đa số hình ảnh khác nhau để khác nhau Cha, Con, Thánh Thần vào một Thiên Chúa duy nhất, khi đối chiếu ba vị như: căn cơ - hoa - trái; mạch nước - làn nước - suối; mặt trời - tia sáng - ánh sáng. Bố Vị bao gồm chung một phiên bản thể(substantia), bản tính, dẫu vậy chỉ không giống nhau(phân biệt tuy vậy không biệt lập hay bóc tách rời)qua sự phân phát hiện(species). Ba Vị không giống nhau, nhưng mà lắng nghe nhau: ta hotline sự khác biệt là ngôi vị(persona). Mối tương tác giữa bố ngôi vị được Téc-tu-li-a-nô lý giải qua tự "nhiệm xuất"(processio), một từ ngữ lấy của phái ngộ đạo, dẫu vậy được hoàn chỉnh lại. Cho dù sao cũng không nên quên rằng khi trình diễn tương quan nội trên giữa bố vị, Téc-tu-li-a-nô không bỏ qua chiều hướng cứu độ của mầu nhiệm này. - Đồng thời với Téc-tu-li-a-nô sống ở Bắc Phi, Ô-ri-gien một đơn vị thần học tập ở A-lê-xan-dri-a mặt Ai cập (185 - 254/255) cũng đã có công đóng góp vào suy bốn về contact nội tại giữa thân phụ với Con: Con có cùng bạn dạng thể (ousia) với Cha, sinh bởi phụ vương từ đời đời. Công Đồng Ni-xê-a (325) đã khái niệm Đức Giê-su Ki-tô, con một Thiên Chúa, đồng bản thể(homo-ousios)với Cha.

4) việc làm suy tứ thần học tập vẫn liên tục sau Công Đồng Ni-xê-a, đặc biệt nhờ cha nhà tiến sỹ Cap-pa-đo-xi-a: Ba-si-li-ô (330-379), Ghê-go-ri-ô Nít-sa (335-385), Ghê-go-ri-ô Na-xi-an-xê-nô (330-390), với việc phân biệt ba ngôi vị(hypostasis, persona)trong cùng một bạn dạng thể(ousia, substantia). Các vị này cũng đào sâu hơn vai trò của Thánh Thần trong đối sánh giữa thân phụ với Con, sẵn sàng cho Công Đồng Công-tan-ti-nô-pô-li I (381), tuyên xưng Thánh Thần là Chúa với Đấng ban sự sống.

5) bên giáo phụ sẽ để lại ảnh hưởng sâu đậm hơn hết về thần học tập Chúa cha Ngôi(ít là mặt Tây phương)là thánh Âu-tinh, với chiến thắng "De Trinitate". Tác giả đã để ra 25 năm để nghiên cứu, quan tâm đến và biên soạn sách này, có 15 quyển. Thánh Âu-tinh sẽ lục lọi tất cả những bạn dạng văn nói tới mầu nhiệm ba Ngôi trong gớm thánh, cả Cựu cầu lẫn Tân Ước. Kế đó, thánh nhân phân tích và lý giải các hạn từ: bạn dạng thể(substantia), bản tính(essentia), ngôi vị(persona), tương đối(relativus). Mặc dù nhiên, tính cách khác biệt của Âu-tinh tại vị trí quay về nội chổ chính giữa của nhỏ người, được hình thành giống hình hình ảnh Thiên Chúa, nhằm tìm những cách thức phát biểu mầu nhiệm ba Ngôi Thiên Chúa. Thánh Âu-tinh kiếm tìm ra hầu như bộ tía nơi con người, thí dụ: người yêu - fan được yêu thương - tình yêu; kiến thức - ký kết ức - ý chí.

6) Để kết luận, ta nói theo một cách khác rằng vào thời điểm cuối thời giáo phụ, thần học về Thiên Chúa cha Ngôi đã chuyển từ lịch sử cứu độ sang đối sánh nội tại. Điển hình của việc chuyển hướng là các bạn dạng kinh Tin kính. Các bản kinh Tin kính cổ truyền được chia làm ba vế: phụ thân Đấng sinh sản thành trời đất; Đức Ki-tô bé Thiên Chúa nhập thể cứu chuộc nhân loại; Thánh thần thánh hóa Hội thánh. Còn khiếp tin kính tục call là của thánh A-ta-na-si-ô(bắt đầu bằng chữ "Quicumque", ra đời cuối nạm kỷ V)nhằm nhấn mạnh vấn đề sự bình đẳng và tương đồng giữa bố Ngôi về:Deus, Dominus, Increatus, Immensus, Aeternus - Thiên Chúa, Đức Chúa, tạo ra Thành, Vô Biên, Vĩnh Hằng.

II. THỜI TRUNG CỔ

Như vẫn nói bên trên đây, phần đông định tín của Giáo Hội về mầu nhiệm Thiên Chúa đã làm được ấn định vào những đại Công Đồng của thời giáo phụ. Lịch sự thời Trung cổ, phần nhiều tuyên tín không có tính cách đặc biệt sánh cùng với thời giáo phụ. Ta hoàn toàn có thể ghi nhấn Công Đồng La-tê-ra-nô IV (1215) chống lại thuyết nhị nguyên của phái An-bi-gien-sê(chủ trương có hai Chúa: Chúa Thiện với Chúa Dữ); Công Đồng Ly-on II (1274) cùng Phi-ren-xê (1439-1445) xử lý những lối trình bày không giống nhau giữa thần học Đông phương cùng Tây phương về mối đối sánh tương quan giữa Thánh Thần với thân phụ và Con(vấn đề quen gọi là "Filioque").

Về phía thần học, tác giả rất nổi bật hơn cả tự thời trung thế kỉ trở đi là thánh Tô-ma A-qui-nô. Thánh tiến sỹ đã trình diễn về nhiệm mầu Thiên Chúa ở những tác phẩm khác nhau, mà lại nhất là trong quyển "Tổng Luận Thần Học" **.

Chúng tôi chỉ ghi lại vài qui định về phương pháp:

(a) Một nguyên tác đặc trưng khi nói về Thiên Chúa là con đường lối loại suy(analogia): giữa Thiên Chúa với thực trên loài người dân có những điểm vừa như thể nhau(xét vì Ngài là lý do của hết đa số loài hiện tại hữu)nhưng cũng có những điểm không giống nhau(xét vì họ là hữu thể bất toàn, còn Ngài thì thập toàn); vì vậy mà bạn cũng có thể dùng những tứ tưởng của thế giới này nhằm hiểu biết phần nào mọi thực tại về Thiên Chúa.

(b) Khi kể đến mầu nhiệm Thiên Chúa, phụ thuộc vào Mạc Khải và đức tin Công Giáo, thánh Tô-ma quả quyết gồm một Thiên Chúa duy nhất, chủ tể của muôn đồ vật hữu hình với vô hình.

(c) Bàn mang lại mối tương tác giữa ba Ngôi Thiên Chúa, thánh Tô-ma mang lại hồ hết từ ngữ mà các giáo phụ vẫn để lại, thí dụ: sự "xuất phát"(processio)của Lời cùng Thánh Thần từ Cha(được lý giải qua sự so sánh với hành vi phát âm biết với yêu mến); sự "tương giao"(relatio)như là nguồn gốc của sự phân minh giữa ba Ngôi; nhất là thánh Tô-ma đã khẳng định rõ rệt hơn khái niệm triết học tập về "ngôi vị"(persona).

(d) Khi kể tới tác rượu cồn ngoại tại của ba Ngôi, Tô-ma phụ thuộc vào Tân Ước để nói đến những lần phái đi(sai đi: missio):Con được phụ vương sai đến cố kỉnh gian, Thánh Thần được phụ vương và nhỏ sai đi. Cũng nên tìm hiểu là bên cạnh sự hiện hữu của Thiên Chúa trong dự án công trình tạo dựng và cứu chuộc, Tô-ma cũng còn nói về sự hiện diện của bố Ngôi trong tim hồn tín hữu sống trong đậc ân Chúa(quen call là "inhabitatio").

Xem thêm: Top 40+ Hình Nền Dễ Thương Nhất Thế Giới 2018, Cute Wallpaper

Bình Hòa, O.P.

Chiêm nhìn Thiên Chúa tía Ngôi

*

Một Chúa ba Ngôi luôn luôn là mầu nhiệm to con và cạnh tranh hiểu nhất. Khổng lồ vì đây là mầu nhiệm giữa trung tâm nhất của Kitô giáo. Khó khăn hiểu vì chẳng thể nào giải thích thấu đáo chỉ gồm một Thiên Chúa nhưng trong số ấy lại có ba Ngôi Vị. Ngay cả thánh Augustinô sau khi nỗ lực tìm kiếm kiếm để phân tích và lý giải về mầu nhiệm này, ngài cũng đồng ý trong cạnh tranh hiểu. Cùng với ngài, bài toán múc “nước biển cả đổ vào hang sò” <1>còn dễ hơn lý giải mầu nhiệm này. Bởi vì đó, bài viết dưới trên đây xin chọn tuyến đường chiêm ngắm để xem Thiên Chúa chúng ta thật cao vời, nhưng thân cận biết bao.

1. Thuở chế tác thiên lập địa

Cựu Ước chỉ tất cả một Thiên Chúa là Giavê duy nhất. Toàn bộ Kinh Thánh Cựu Ước đều diễn đạt một mình Thiên Chúa quản lý muôn loài. Dân trong cựu mong không kinh nghiệm tay nghề về Thiên Chúa ba Ngôi. Dù đôi khu vực có nói tới “thần khí” hoặc dân đang ao ước mỏi Đấng Thiên không nên (Mêsia); dẫu vậy dĩ nhiên, họ cấm đoán rằng đó là Chúa Thánh Thần hoặc Đức Giêsu. Trong nhãn quan thời cựu ước, ngoại trừ Thiên Chúa không tồn tại thần làm sao khác gia thế và cao quý cho bằng. Dân thời ấy cũng không đủ can đảm và cũng chẳng vướng mắc về ThiênChúa có mấy ngôi! bao gồm lần người ta muốn biết Thiên Chúa là ai, cùng qua lần chạm chán với Môsê, Thiên Chúa cho dân biết một ít về Ngài: “Ta là Đấng Ta là!” (Xh 3,14).

Điều thú vui là trong đoạn đầu của sách sáng Thế, độc giả sẽ không thể tinh được về bí quyết mô tả vào công trình sáng chế của Thiên Chúa. Sau năm ngày Thiên Chúa tạo nên muôn loài, ngày máy Sáu, Thiên Chúa muốn dựng nên một loài kiểu như hình hình ảnh Thiên Chúa. “Thiên Chúa phán: “Chúng ta hãy làm ra con fan theo hình hình ảnh chúng ta, y như chúng ta.” (St 1,26) Thiên Chúa xưng hô trong các nhiều khi chuẩn bị làm một công trình mập mạp nhất<2>.Đây là 1 trong những cuộc đàm luận của tía Ngôi, nếu quan sát từ Tân Ước.

Dĩ nhiên, họ không thể biết các Ngài luận bàn bao lâu và về phần đa gì. Bọn họ biết chắc chắn một điều: Thiên Chúa muốn tạo nên con người một phương pháp đặc biệt. Con người này với “gen di truyền” của Thiên Chúa. Nghĩa là, con bạn được thừa kế tình yêu, tự do, hiệp nhất những điều tốt lành tự Thiên Chúa. Các nhà chú giải xác minh rằng: chắc hẳn rằng Thiên Chúa không bàn bạc với những thiên thần, vì các vị không tạo nên sự con người. Cuộc đàm luận ấy chỉ ra mắt trong Thiên Chúa, tía Ngôi chuyện trò với nhau.

Kết quả của cuộc trao đổi này là các Ngài lấy đất nặn ra con người. Thiên Chúa thổi sinh khí vào nhỏ người. Chúa sáng chế con người dân có nam gồm nữ. Đó là ngày lắp thêm Sáu. Vậy là công trình sáng tạo muôn loài của Thiên Chúa tía Ngôi sẽ hoàn tất. Hầu như sự đều tốt đẹp. Ngày lắp thêm Bảy Thiên Chúa tía Ngôi “nghỉ ngơi”.

2. Trong dự án công trình cứu độ

Tiếc là bé người đã không tuân giữ lại lời căn dặn của Thiên Chúa. Họ đã nạp năng lượng trái cấm và bị Thiên Chúa đuổi ra khỏi Vườn Địa Đàng. Trường đoản cú đó sau đây là quy trình khốn cùng của bé người. Bởi vì Thiên Chúa bố ngôi là tình yêu, nên những Ngài ko bỏ bé người. Thiên Chúa một lần nữa bàn luận để tìm bí quyết cứu con người.

Kinh Thánh không đánh dấu cuộc đàm đạo này. Tuy nhiên nếu ai bao gồm dịp đọc sách Linh Thao của thánh I–nhã Loyola, hoặc làm cho Linh Thao, sẽ phát hiện cuộc chat chit này. Để góp chiêm ngắm color nhiệm nhập thể thánh I–nhã mời chúng ta hình dung tía Ngôi Thiên Chúa nhìn xuống trái đất bao la với muôn vàn con người. Họ đang âu sầu lầm than. Nào là thiên tai chiến tranh, bệnh tật chết chóc; nào là cảnh bần hàn lầm than. Trước tình cảnh bi tráng đó, cha Ngôi bàn luận với nhau để tìm biện pháp cứu độ nhỏ người, chủng loại thụ chế tạo ra mà Thiên Chúa đã nắn nót làm ra giống hình ảnh Thiên Chúa. Vị tội lỗi, đề nghị con bạn đang buộc phải chịu cảnh đọa đày như thế.

Ba Ngôi Thiên Chúa ra quyết định cử Ngôi nhị xuống cầm làm người. Vậy là Đức Giêsu được có mặt trong một gia đình. Sau cha năm rong ruổi trên đầy đủ nẻo mặt đường để rao giảng Nước Thiên Chúa, Đức Giêsu đề nghị lên Giêrusalem để đối diện với dòng chết. Tía Ngôi đã sử dụng phương phương pháp ấy để cứu lấy con tín đồ đang lầm than, bị tiêu diệt chóc.

Trong hai cuộc đàm luận trên, bạn có thể hiểu thêm về mầu nhiệm Một Chúa ba Ngôi. Rõ ràng Giáo Hội tuyên tín rằng: Chúa phụ thân sinh ra (natus) Ngôi nhỏ là Đức Giêsu Kitô. Ngôi cha không có mở màn và kết thúc; Ngài từ bỏ Ngài cơ mà có. Ngài là mối cung cấp suối với nguồn gốc, giỏi sự mở đầu của toàn thể thiên tính. Ngài làm ra tất cả đa số sự dựa vào Ngôi bé và Thánh Thần (x. HD tr.1609) <3>. Trong những khi đó, Đức Giêsu Kitô là con Một nhất của Chúa Cha. Ngôi nhì cũng tồn tại từ trước muôn thuở trong nhiệm mầu thánh thiêng. Fan là Đấng trung gian cứu độ. Sau cùng, Chúa Thánh Thần phát xuất từ Ngôi phụ thân và Ngôi Con. Ngài là Thần Khí (Tình Yêu) của Ngôi phụ vương và Ngôi Con. Còn nhớ trong thời điểm dịp lễ Ngũ Tuần, Đức Giêsu ban Chúa Thánh Thần cho những môn đệ và đến Giáo Hội. Hoặc nói đúng hơn, Chúa Thánh Thần vì Đức Chúa cha và Đức Chúa nhỏ mà ra. (x. Tuyên tín của Công đồng Con-tan-ti-nô-pô-li (381) và Khan-kê-đô-ni-a (451)).

Chắc họ không phải đi vào cụ thể những thuật ngữ siêng môn nói về Thiên Chúa cha Ngôi. Với truyền thống lâu đời Giáo Hội và kinh nghiệm đức tin, mỗi cá nhân đều phân biệt trong dự án công trình cứu chuộc, Thiên Chúa luôn đồng hành với con người. Chúng ta có khi nguyện cầu với Thiên Chúa trong cương vị là Chúa thân phụ (Kinh Lạy Cha), trong cưng cửng vị là Chúa Giêsu và bao gồm khi bọn họ nài xin ơn Chúa Thánh Thần. Dù nguyện cầu với Ngôi Vị nào, chúng ta cũng vẫn chuyện trò với 1 mình Thiên Chúa nhưng thôi. Nơi đó, cả tía Ngôi đều hoạt động và cứu lấy bé người.

3. Nơi cuộc đời Đức Giêsu

Có lẽ chúng ta hiểu Thiên Chúa tía Ngôi rõ nhất trong những gì gớm Thánh Tân Ước ghi lại. Tức thì từ biến đổi cố Truyền Tin, chúng ta tuyên xưng: “bởi phép Đức Chúa Thánh Thần nhưng Đức Giêsu xuống thai, sinh vì Bà Maria đồng trinh.” Rồi trong lúc Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, Chúa cha và Chúa Thánh Thần cũng “hiện ra” ban lời: “Đây là Con yêu mến của Ta, Ta thích hợp về Người.” (Mt 3,13–17). Điều này xuất hiện thêm lần thiết bị hai lúc Đức Giêsu biến hóa hình bên trên núi Tabor. “Đây là con Ta, tín đồ đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người!” (Lc 9,28–36).

Điều thú vị là Đức Giêsu từng ngày đều cầu nguyện với Thiên Chúa Cha. Đức Giêsu với Chúa thân phụ rất sát gũi<4>. Bây giờ Ngôi con trong hình hài nhỏ người. Vày là tín đồ thật, buộc phải Đức Giêsu bắt buộc chạy mang đến với Thiên Chúa thân phụ để xin ơn cùng được hướng dẫn. Chắc rằng vì là con người nên Ngài gồm lần thấy mình cô đơn, thấy Chúa cha vắng bóng. Và thiết yếu trên thập giá, Chúa Giêsu khi chuẩn bị lìa đời, đã hướng về Chúa phụ thân và kêu lên: “Lạy Cha, lạy Cha, sao thân phụ bỏ con?” (Mc 15,34; Mt 27,46). Tuy vậy, Ngài vẫn hằng vâng lời thân phụ để cứu vớt chuộc nhỏ người. Dựa vào đó sau khoản thời gian chết, chủ yếu Thiên Chúa đã cho Đức Giêsu sinh sống lại để lộ diện một thời gian của hồng ân cứu vãn độ.

Còn ghi nhớ trong bữa tiệc Ly, Đức Giêsu cũng nói nhiều đến Chúa Thánh Thần. Ngài là Đấng an ủi, bào chữa, nâng đỡ và trợ giúp cho mỗi người. Rồi sau vươn lên là cố Phục Sinh, bao gồm Đức Giêsu đích thân chỉ ra với những môn đệ với ban Chúa Thánh Thần cho các ngài. (Ga 20,22). Đó là dịp lễ Ngũ Tuần. Như vậy, Đức Giêsu vẫn hoàn tất tiến độ dương ráng và lên trời. Từ đó trong tương lai là giai đoạn hoạt động vui chơi của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta thật suôn sẻ vì bao gồm Đức Giêsu mặc khải về Thiên Chúa cha và Chúa Thánh Thần! như mong muốn vì Thiên Chúa ba Ngôi, tuy vượt thừa tầm gọi biết của phán đoán ta, tuy nhiên khi nhỏ người đón nhận mặc khải của Thiên Chúa địa điểm Chúa Giêsu Kitô, thì họ hoàn toàn có thể hiểu được mầu nhiệm này trong tình yêu và sự chấp nhận của lý trí. Nói bí quyết khác, thiết yếu khi tin yêu nơi Đức Giêsu cũng chính là tin yêu địa điểm Chúa phụ vương và Chúa Thánh Thần. Đây là lời mời gọi của Đức Giêsu: “Anh em hãy tin Thầy: Thầy ngơi nghỉ trong Chúa thân phụ và Chúa cha ở vào Thầy.” Và, “Không ai cho được với cha mà ko qua Thầy.” (x. Ga 14,1–12).

Tạm Kết

Chúng ta tuyên xưng Chúa ba Ngôi mỗi ngày, ít là khi làm vệt thánh giá. Trong dịp nghỉ lễ hội Chúa cha Ngôi, họ có nhiều thời gian hơn để chiêm ngắm những Ngài. Tuy còn nhiều bất đồng quan điểm và cực nhọc hiểu về mầu nhiệm này, tuy vậy với lòng khiêm tốn, cầu gì mỗi người để Thiên Chúa tía Ngôi ngự vào trọng tâm hồn mình.

Có Chúa Cha, chúng ta được tạo dựng và siêng sóc; tất cả Chúa Con, chúng ta được cứu vãn độ với sống lại; có Chúa Thánh Thần, bọn họ được thánh hóa với sống bình an. Hoặc nói như thánh Phaolô: “Ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, tình cảm của Thiên Chúa Cha, và ơn thông hiệp của Thánh Thần ở cùng tất cả cả nhà em.” (2Cr 13,13).

Sáng danh Đức Chúa Cha, với Đức Chúa bé và Đức Chúa Thánh Thần, như đã tất cả trước khôn xiết và hiện giờ và hằng có và đời đời chẳng cùng. Amen.