KÍNH VẠN HOA

Kính Vạn Hoa Nguyễn Nhật Ánh Truyện ngắn vn truyện học tập trò truyện dài các tập tư tưởng tuổi học trò

Bạn đang xem: Kính vạn hoa

*
pdf

khóc giữa sài gòn: phần 2 - nxb hồng Đức


*
pdf

yêu thương đi rồi khóc: phần 1 - nxb văn học tập


Xem thêm: Trò Chơi Game Tèo Đi Thi 2 Đầy Thử Thách, Trò Chơi Tèo Đi Thi

*
pdf

ai đã mang giầy cao gót mang lại em: phần 1 - nxb văn học


Nội dung

phần thưởng lớnChương 1Sáng ni thằng Lâm lại quậy. Hôm qua, thằng Đặng Đạo ngủ gục trong giờ đồng hồ sinh vật, bị côHạ Huệ vạc đứng cho tới khi gồm trống đổi tiết. Cô bảo đứng chép bài cho thức giấc ngủ.Chuyện chỉ có vậy thôi nhưng sáng nay, tụi bạn vừa lục tục vào lớp đã thấy bên trên bảng có hai câuthơ chọc ghẹo: “Ở công ty chẳng ngủ cho say. Vô lớp ngủ ngày là đít con voi”.Hôm thi hoạt cảnh kế hoạch sử, tổ 3 diễn tích vua quang đãng Trung cỡi voi tiến tấn công đồn Ngọc Hồi,Phƣớc với Đặng Đạo nhập vai “voi”. Phƣớc có tác dụng hai chân trƣớc, Đặng Đạo làm hai chân sau. Sauvụ đó, thằng Lâm giỏi trêu Đặng Đạo là “đít voi”.Hoạt cảnh Hƣng Đạo vƣơng gặp Phạm Ngũ Lão của tổ 4 cũng có voi, nhƣng đứa đóng góp haichân sau là nhỏ dại Hiển Hoa phải thằng Lâm không dám hó hé. Nó chừa nhỏ voi của nai lưng HƣngĐạo chỉ trêu bé voi của quang Trung.Nhƣng trêu bằng miệng là một trong chuyện, còn để thành vè và chép lên bảng là chuyện hoàntoàn khác, trầm trọng hơn nhiều.Thực ra, chuyện Đặng Đạo ngủ kê ngủ gật trong giờ đồng hồ học chưa hẳn chỉ mới xảy ra hôm qua.Cả tuần lễ nay, tụi bạn không hiểu biết sao Đặng Đạo cứ ngồi nghe giảng một lúc là mắt díp lại.Chỉ trừ tiếng toán của thầy Hiếu cùng giờ văn của cô Trinh là Đặng Đạo ráng gƣợng chống lại cơnbuồn ngủ. Còn tới những môn khác, nó cứ nghếch đôi mắt nghe giảng chừng năm mƣời phút là mẫu cầncổ lại nhịp lên nhịp xuống.Khổ nỗi, Đặng Đạo ngồi ngay lập tức bàn đầu, thân thằng Bá và bé dại Vành Khuyên, nên nó thức hayngủ, thầy cô phần đa thấy rõ mồn một.Cô Nga dạy sử, thầy Quảng dạy địa, cô Kim Anh dạy hóa học phần nhiều kêu nó chạy đem rửa mặtcho tỉnh táo apple rồi vô học tiếp.Hôm qua, cô Hạ Huệ cũng bảo nó đi rửa mặt. Nhƣng sau thời điểm rửa khía cạnh vô, thấy trong ngƣờimát mẻ quá, nó đắc ý gục đầu ngủ tiếp cần cô Hạ Huệ tức bản thân bắt nó đứng suốt máu học.Đặng Đạo nằm trong tổ 4. Nhỏ Xuyến chi vừa là lớp trƣởng vừa là tổ trƣởng tổ 4, uy đầy mình,nay thấy vào tổ có một đứa mê ngủ nhƣ Đặng Đạo, nó bực lắm.Bữa trƣớc họp tổ, nó lôi Đặng Đạo ra phê bình giáp ván. Đặng Đạo biết tội, nhũn nhƣ bé chichi, thành khẩn hứa đang sửa lỗi.Nhƣng rồi hồ hết chuyện đâu lại vào đấy. Hôm trƣớc Đặng Đạo tiềm ẩn đủ điều, hôm sau nóchỉ làm cho mỗi một điều là ngủ.Lớp phó Vành khuyên ngồi cạnh thúc khuỷu tay vô hông nó, cằn nhằn:-Hôm qua bạn hứa gì, lưu giữ không?Nhớ.Nhớ sao còn ngủ!Cái miệng hứa chứ bé mắt đâu tất cả hứa! Câu trả lời ngang phè của Đặng Đạo làm nhỏ dại Vành Khuyên cùng mấy đứa vào tổ tức anh ách.Đứa nào cũng sợ thói ngủ gục của Đặng Đạo sẽ kéo tụt điểm thi đua của cả tổ xuống. Tức tuyệt nhất dĩnhiên vẫn luôn là tổ trƣởng Xuyến Chi.Đang tấm tức tên tổ viên bƣớng bỉnh, chƣa biết có tác dụng sao, sáng sủa nay bắt gặp mấy câu thơ trênbảng, khía cạnh Xuyến chi liền sa sầm.Nó nhìn qua chỗ thằng Lâm:-Lâm phải không?Gì cơ? – Lâm trả nai.Bạn đừng làm bộ! – bé dại Xuyến chi cau mày – nhì câu thơ bên trên bảng gồm phải bạn viếtkhông?Lâm tỉnh giấc rụi:-Tôi viết thì sao?Nhỏ Xuyến chi nghiến răng:-Hôm trƣớc chúng ta làm vè trêu các bạn Tần, bị thầy Hiếu phát đứng suốt nhị tiết toán chƣa tởn hả?Lâm cƣời nhăn nhở:-Hôm trƣớc khác, bây giờ khác! Hôm trƣớc bạn Tần bị ghẻ, thầy Hiếu bảo trêu chọcbệnh tật của người tiêu dùng là không tốt. Còn bây giờ bạn Đặng Đạo siêng ngủ gục vào lớp, tôiphê bình khuyết điểm để… khiến cho bạn tiến cỗ kia mà!Thằng Lâm này và đúng là bẻm mép. Nó trêu chòng ghẹo ngƣời ta nhưng mà dám kháng chế là giúp bạn tiếnbộ.Ba đứa còn lại trong băng “tứ quậy” lập tức hùa theo.Quốc Ân bô bô:-Đúng rồi! bạn Lâm chỉ muốn khiến cho bạn thôi!Hải quắn vỗ tay:-Hoan hô các bạn Lâm! các bạn Lâm tốt với chúng ta quá xá!Còn Quới Lƣơng thì đập bàn “thùng thùng”:-Đề nghị biểu dƣơng khen thƣởng bạn Lâm!Băng “tứ quậy” ầm ĩ khủng khiếp. Bọn chúng nhao nhao bênh vực nhau khiến cho mấy đứa tổ 4 tứcmuốn xịt sương lỗ tai.Nhỏ Vành khuyên nhủ “hứ” một tiếng:-Đề nghị kỷ khí cụ thì có! Ở này mà khen thƣởng!A ha! – Quới Lƣơng chỉ tay vô nhỏ Vành khuyên răn – các bạn là lớp phó cơ mà đi che phủ cho tậtngủ gục của tổ viên tổ mình hả!Tôi chẳng bao che! Nhƣng tôi không chấp nhận với hình dạng chọc phá của bạn!Tôi không chọc phá! – Lâm nghinh phương diện – Tôi chỉ góp ý xây dựng!Thấy đối phƣơng bao biện chày bào chữa cối, nhỏ dại Vành khuyên tức lắm. Nó chỉ tay lên bảng: -Góp ý xuất bản mà kêu ngƣời ta là… là…Nói tới đây, Vành răn dạy đâm ngắc ngứ. Là nhỏ gái, nó không đủ can đảm thốt ra chiếc từ thôlỗ thằng Lâm viết trên bảng.Lâm biết tỏng điểm yếu của đối phƣơng, nhăn nhở hỏi tới:-Là gì?Bạn Lâm đừng có càn rỡ quá đáng à nghen!Giọng thằng Tần thình lình vang lên khiến cho Lâm cù phắt lại.-Tƣởng ai, hoá ra Tần ghẻ! – Lâm cƣời hê hê – mày ở tổ 1, sao lại xen vào chuyện này?Hay mày mong mỏi trả thù tao về chuyện hôm nọ?Ý thằng Lâm muốn nhắc đến lần nó cùng thằng Quốc Ân vẽ hình và đặt vè trêu chiếc đầu ghẻcủa Tần.Tần chƣa kịp đáp, nhỏ tuổi Hiền Hòa ngồi cạnh vẫn vọt miệng:-Đây không hẳn là chuyện của tổ nào! Đây là chuyện của lớp!Quới Lƣơng bênh bạn:-Chính vì chưng chuyện của lớp, bạn Lâm new phê bình trực tiếp tật ngủ gục của người tiêu dùng Đặng Đạotrên bảng đó chứ!Thôi, đƣợc rồi! – Biết Quới Lƣơng cùng với Lâm là một trong cặp bài xích trùng, lại sở hữu hai đứa kháctrong băng “tứ quậy” là Quốc Ân với Hải quắn sẵn sàng chuẩn bị tung hứng bé dại Xuyến chi khôngbuông tranh cãi xung đột nữa, nó thở ra một hơi nhiều năm – Để lát nữa cô Trinh vô, tôi đã chỉ mang đến cônhững lời “góp ý xây dựng” của người tiêu dùng Lâm bên trên bảng, coi cô nói nắm nào!Lâm ƣỡn ngực:-Đừng hòng dọa! Thằng này chả sợ!Lâm chỉ nói đến oai vậy thôi. Khi tiếng trống vang lên, cả lớp lục tục ra sân xếp hàng, Lâm đãvù lên bảng, vội nhanh chóng vàng xóa béng hai câu hơ “giúp bạn tiến bộ” của mình.Chương 2Tƣởng vậy là thôi, ngờ đâu sáng hôm sau, vừa vào lớp, tụi các bạn lại thấy được hai câu thơ kháctrên bảng.Lần này Lâm ko châm chích Đặng Đạo, nhưng mà “tấn công” trực tiếp vào lớp trƣởng Xuyến Chivà lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên.Hai câu thơ viết: “Nếu còn quen thói bao che. Thì làm sao nói ai nghe hở trời!”Lúc Lâm viết hai câu này, Quới Lƣơng đứng bên cạnh hơi hốt. Nó lag tay bạn:-Thôi đi mày! Đừng chạm vào mấy con nhỏ này!Sợ gì chứ - Lâm giằng tay ra – Tao cứ viếtQuốc Ân và Hải Quắn ngồi dƣới nhao nhao:-Đúng rồi! Cứ viết đi Lâm! nhì bà chằn kia chẳng làm cái gi đƣợc mi đâu! Quới Lƣơng tảo lại:-Tụi nó nổi sùng tụi nó truyền tai cô Trinh thì khốn!Quốc Ân cƣời hề hề:-Nhƣng trƣớc lúc cô Trinh vào lớp, thằng Lâm vẫn xóa sạch “tang chứng” rồi còn đâu!Lâm ném viên phấn vào chân tƣờng, xoa xoa tay, gật gù nhìn nghía hai câu bái vừa viết:-Hôm nay nhị con bé dại Xuyến đưa ra và Vành Khuyên chắc chắn sẽ bầm gan!Quả nhƣ dự liệu của Lâm, vừa ôm cặp bƣớc qua ngoài cửa, thấy bằng hữu xì xào, nhỏ dại VànhKhuyên gấp đƣa ánh mắt lên bảng.Hai câu thơ châm chích của thằng Lâm làm cho mắt nó về tối sầm. Nó ngoảnh phắt lại, quan sát xoáyvào mặt “thủ phạm”;-Lại Lâm nữa đề xuất không?Lâm nhếch mép:-Việc gì tới các bạn mà hỏi? Bộ các bạn tự dìm mình là ngƣời “quen thói bao che” trong câu thơhả?So với lớp trƣởng Xuyến đưa ra và lớp phó học hành Hạnh, Vành khuyên là con nhỏ tuổi “mềm yếu”nhất trong ban cán sự lớp. Thằng Lâm new chọc tức một câu, nó đã lo âu không biết đáp trảthế nào. Đã cố gắng mắt này lại còn ước ao ngân ngấn nƣớc.May sao, bé dại Xuyến chi kịp thời xuất hiện. Vừa bƣớc vào lớp, đảo mắt một vòng, XuyếnChi sẽ hiểu ngay cớ sự.Nó quắc góc nhìn Lâm, giọng hăm dọa:-Chẳng lẽ bạn không coi nội quy kỷ biện pháp ra gì sao?Lâm hừ mũi:-Tôi chẳng làm cái gi vi phạm nội quy kỷ luật! các bạn đừng gồm vu oan!Bọn Qƣới Lƣơng, Quốc Ân với Hải quắn lập tức a dua theo:-Vu oan! Đúng là vu oan!Nhỏ Xuyến đưa ra không thèm suy nghĩ ba đứa vào hùa kia. Nó chỉ tay lên bảng, phương diện nghiêm lại:-Hôm qua bạn giễu chọc ghẹo Đặng Đạo, hôm nay bạn châm chọc tôi cùng Vành Khuyên, các bạn gâymất kết hợp trong lớp nhƣ vậy mà bảo là không phạm luật nội quy đơn vị trƣờng hả?Tôi không châm chọc! – Lâm ngoạc miệng cãi – Tôi chỉ phê bình góp ý!Không ai góp ý bằng cách đặt vè rồi viết lên bảng! – nhỏ tuổi Xuyến bỏ ra chƣa kịp bắt bẻ,giọng bé dại Lan Kiều sinh sống tổ 2 thình lình vang lên – Đó chỉ là chọc phá thôi!Lâm vừa oang oang biện hộ vừa trở về phía gồm tiếng nói. Nhận thấy ngƣời báo cáo phảnđối là Lan Kiều, mắt nó nheo lại:-Thì ra bên thơ của trƣờng ta! bạn làm thơ hay, bạn đƣợc in bài bác lên báo khăn choàng Đỏ,tôi làm cho thơ dở, tôi đành in lên… tấm biển của lớp mình. Không lẽ nhƣ vậy bạn cũng ghentị sao? Lối ăn uống nói gọi mời của Lâm khiến nhỏ tuổi Lan Kiều ko kịp suy nghĩ ra giải pháp đối phó. Phương diện đỏlên, nó chỉ biết buông một câu hậm hực:-Tôi không thèm tranh cãi xung đột với bạn nữa!Đúng thời điểm này, nhỏ dại Hạnh, Quý ròm cùng Tiểu Long lục tục bƣớc vào. Hôm qua, lũ Quý ròmvô trễ nên không tận mắt tận mắt chứng kiến cảnh thằng Lâm đặt vè trêu Đặng Đạo và kế tiếp cãi nhautóe lửa cùng với Xuyến chi và Vành Khuyên.Nhƣng chỉ việc hỏi qua Vành khuyên nhủ vài câu, lũ Quý ròm sẽ biết ngay phần đông chuyện.Nhỏ Hạnh đƣa mắt phát âm hai câu thơ trên bảng rồi quay quan sát Lâm, lờ lững rãi:-Lâm không đúng rồi!Lâm nhìn ra cửa, “xì” một tiếng:-Bạn không đúng thì có! chúng ta ở trong ban cán sự lớp nên cố tình bênh vẹc Xuyến đưa ra và VànhKhuyên chứ gì!Nhỏ Hạnh thản nhiên:-Hạnh chẳng bênh vực đến ai hết. Nhƣng nếu anh em có khuyết điểm, tại sao Lâm khônggóp ý trong ngày tiết sinh hoạt công ty nhiệm? Đặt vè chọc ghẹo nhƣ thế này rõ ràng là một hànhvi ác ý!Nhỏ Hạnh phân tích tất cả lý bao gồm tình khiến cho Lâm nghẹn họng. Nó rất ước ao gỡ tội nhƣng chẳngbiết nói sao, đành gào lên oan ức:-Tôi không thể ác ý! chúng ta đừng tất cả vu khống!Chỉ đợi tất cả vậy, Quốc Ân, Hải quắn cùng Quới Lƣơng ngoác miệng lu loa theo:-Vu khống! ko đƣợc vu khống!Lớp trƣởng Xuyến đưa ra liếc bé dại Hạnh:-Bạn chớ nói chế độ với bọn họ nữa! Lát nữa tôi vẫn báo với cô Trinh để cô phân xử!Thái độ nhất quyết của Xuyến Chi khiến băng “tứ quậy” chột dạ.Quới Lƣơng phóc ra khỏi bàn, lao thẳng lên bảng. Loáng một cái, nó sẽ xóa sạch nhị câuthơ.Nhỏ Xuyến chi nhếch môi:-Chả nhằm nhò đâu! Cả lớp số đông trông thấy, các bạn đừng hòng chạy tội!Tôi sẽ làm chứng! – nhỏ tuổi Lan Kiều sốt sắng – Tôi đang thuộc lòng hai câu thơ khi nãy rồi!Tần nhiệt huyết vung tay:-Còn tôi, tôi đã đọc cho cô Trinh nghe hai câu thơ các bạn Lâm chế giễu bạn Đặng Đạo hômqua!Nhỏ thánh thiện Hòa cũng không chịu đựng kém:-Tôi cũng thuộc! Tôi ở trong cả bốn câu!Thấy tình nuốm càng cơ hội càng bất lợi, bang “tứ quậy” lo ngại nhìn nhau.Quới Lƣơng cằn nhằn: -Hồi sáng tao vẫn cản rồi, ai bảo tụi mày không nghe! Đụng vào nhị bà chằn kia thay nàocũng sinh lắm chuyện!Lâm chú ý Xuyến Chi, cƣời đưa lả:-Đùa đùa một tẹo thôi mà, bao gồm gì nên méc cô!Nhỏ Xuyến bỏ ra nhƣớn mắt:-Bộ Lâm hết chuyện nghịch rồi hả?Lâm gãi đầu:-Đây chỉ nên làm thơ đến vui thôi!Nhỏ Hạnh nhún nhường vai:--Những câu thơ quấy nhiễu của Lâm chẳng làm ai vui nổi đâu! Lâm có giỏi thì có tác dụng thơ nhƣQuý kia kìa!Trời đất – Lâm nhìn sững Quý ròm một lát rồi con quay sang bé dại Hạnh – cỗ Hạnh kêu tôilàm hầu hết câu thơ kiểu dáng nhƣ “Nhà em có một người bà. Tiếp theo là bà bầu kế là tía em” nhƣ“thi sĩ Bình Minh” trên đây hả?Không phải! không phải! – nhỏ tuổi Hạnh quên phắt chuyện tụi các bạn trong lớp sẽ biết tỏng“thi sĩ Bình Minh” là Quý ròm, hiện giờ nghe thằng Lâm ông ổng, nó giật thót cùng vội vàngđính chính – Ý của Hạnh là…Nhỏ Hạnh chƣa nói hết câu, Lâm đã bộp chộp cắt ngang:-Hay là ý Hạnh muốn nói đến bài thơ “Lớp em – Làm bài xích – thật là – đúng mực – Lớp em– Ca hát – thiệt là – hay ho”…Thằng Lâm hiểu tới đâu, cả lớp cƣời bò ra cho tới đó. Còn Quý ròm thì tái xạm mặt. Nó khôngngờ hồ hết chuyện lại luân phiên ra nhƣ vậy. Chuyện xẩy ra trong lớp sáng hôm nay chẳng tương quan gì đếnnó, từ nhiên nhỏ Hạnh nói đến chuyện thẩn thơ của nó khiến cho thằng Lâm có cớ lôi những bài xích thơcon cóc trƣớc đây của nó ra có tác dụng trò cƣời mang lại thiên hạ.Mà ai chứ thằng Lâm “thi sĩ Hoàng Hôn” này hễ vớ đƣợc thời điểm trêu ghẹo “thi sĩ Bình Minh” lànó dứt khoát không chịu buông tha. Lâm lại cƣời hê hê:-Hay là làm cho thơ theo kiểu “Thơ thương ghi nhớ ai. Mà lại thơ bắt chước. Thơ thương lưu giữ ai. Thơvắt bên trên cành. Thơ thương lưu giữ ai. Thơ chạy loanh quanh”.Thôi, đầy đủ rồi nghe! – tiếp đây thì Quý ròm hết nhịn nổi. Nó gầm lên – Tao không giỡn vớimày nghe Lâm!Tao đâu gồm giỡn! – Lâm có tác dụng mặt tỉnh – trên Hạnh kêu tao bắt chƣớc thơ của mày, taophải…Dẹp mày đi!Quý ròm gầm lên lần lắp thêm hai. Rồi cù sang nhỏ dại Hạnh, nó nghiến răng trèo trẹo:-Còn Hạnh nữa! Sao tự nhiên và thoải mái Hạnh lôi tôi vào đây? cỗ Hạnh hy vọng hại đứa bạn ròm nàyhả?Quý đừng phát âm lầm! – bé dại Hạnh nhăn nhó – Ý của Hạnh chưa hẳn vậy đâu!Chứ ý Hạnh sao? – Quý ròm tức mong nảy đom đóm mắt, nó hỏi cơ mà nhƣ quát. Biết thằng ròm đang nổi cơn lôi đình, nhỏ Hạnh không vấn đáp thẳng. Nó xoay sang thằngLâm, thư thả giải thích:-Lâm chớ xem thƣờng Quý! ngoài các bài thơ kia ra, Quý còn lại những bài bác thơ vềhọc tập cực kỳ hay…Cái gì là “thơ học tập”? – Lâm toét mồm cƣời – A ha, vụ này new à nha! Trƣớc phía trên tôichỉ nghe kể tới thơ vịnh cảnh, thơ trữ tình… chứ chƣa khi nào nghe kể đến “thơ họctập” à!Nhỏ Hạnh vẫn bình tĩnh:-Đó là trên Lâm chƣa biết đó thôi. Chủ yếu nhờ những bài bác thơ học hành của Quý, em gái Quývà em gái đái Long học tập hành hiện đại trông thấy đấy!Có chuyện đó sao? – nhỏ tuổi Xuyến Chi tò mò và hiếu kỳ – Những bài bác thơ kia nhƣ cố kỉnh nào, Hạnh đọcthử một bài bác nghe xem!Nhỏ Hạnh chƣa kịp đọc, đái Long đã nhanh nhẩu:-Muốn tìm diện tích s hình thangĐáy trên đáy dưới ta sở hữu cộng vàoRồi mang nhân với chiều caoChia hai ngừng khoát thế nào cũng raTiểu Long vừa hiểu dứt, cả lớp vỗ tay rần rần:-Hay quá! hay quá!Thơ thế bắt đầu là thơ chứ!Bài thơ này vì “thi sĩ Bình Minh” biến đổi hả?Tụi bạn nhao nhao làm Quý ròm sƣớng rơn. Nó ko ngờ cuộc sống lại xoay chuyển vùnvuth nhƣ thế.Vừa rồi thằng Lâm lôi những bài bác thơ con cóc của chính nó ra giễu cợt cợt, tụi chúng ta còn ôm bụng cƣờingặt nghẽo, vậy mà hiện nay nghe tè Long hiểu “bài thơ hình thang” ngắn ngủn của nó, cả lớplập tức luân chuyển sang đồng thanh tán thƣởng, khen ngợi, bảo nó không quá bất ngờ sao đƣợc!Quý ròm ngƣợng ngập một cách khoái chí. Nó gãi gãi đầu, thấy tư chữ “thi sĩ Bình Minh”không còn vẻ bôi bác bỏ nhƣ trƣớc đây nữa.Tiểu Long sung sƣớng không đại bại gì Quý ròm. Nó ƣỡn ngực:-Tất nhiên bài xích này bởi Quý ròm sáng tác! nhưng nó không chỉ là sáng tác một bài bác đâu nhé!Nghe vậy, tụi các bạn lại háo hức:-Thế còn bài nào nữa? Đọc tiếp đi!Tiểu Long không chờ giục lần thiết bị hai. Bé dại Diệp em Quý ròm chép những bài xích thơ này chonhỏ Oanh học với nó từng rước ra… ôn ké, vày vậy nó nằm trong nằm lòng:-Lũy thừa của một lũy thừaTưởng lấy cơ số nhân bừa được sao Có bao số mũ trên đầuTa mang nhân chúng với nhau được rồi-Ối chà! – Thằng Dƣỡng xuýt xoa. Ngay cả toán đại số nhưng mà cũng có tác dụng thành thơ đƣợc, giỏiquá ta!Ừ, giỏi thật đấy! – nhỏ Hiền Hòa phụ họa.Ngay cả Quốc Ân cũng buột miệng trầm trồ:-Nếu toán lớp tám cũng đổi mới đƣợc thành thơ tuốt tuột nhƣ chũm này, tụi bản thân đỡ khổ biếtmấy!Nãy giờ nghe tụi chúng ta xúm vào khen mang khen để tài nghệ của “thi sĩ Bình Minh”, “thi sĩHoàng Hôn” đã bực bội lắm rồi. Nhƣng không muốn để lộ sự ghen tị, nó núm bấm bụng làm thinh.Nhƣng đến khi 1 thành viên trong băng “tứ quậy” là thằng Quốc Ân cũng lốp xốp lên tiếng cangợi tài nghệ của Quý ròm thì “thi sĩ Hoàng Hôn” ko tài làm sao nhịn nổi.-Chả có gì giỏi ho cả - Lâm khịt mũi, oang oang chê bai – Thơ gì nhưng “lũy thừa” với “cơ số”loạn xị! cái đó đâu phải chỉ là thơ!Nhỏ Xuyến bỏ ra bĩu môi:-Chẳng lẽ ba thứ vè châm chích ngƣời khác của công ty mới là thơ chắc?Bị Xuyến chi kê nguyên một cái tủ buýp-phê kếch xù vô miệng, Lâm lúng túng có mang đến bamƣơi giây. Nhƣng nó không phải là đứa dễ đầu hàng. Đến giây thứ tía mƣơi mốt, nó nghĩ về ra mộtkế, bình thản đáp:-Tất nhiên gần như câu vè của tôi chưa phải là thơ! Nhƣng những bài vừa rồi của Quý ròmcũng chưa hẳn là thơ nốt!Lâm chơi đòn “lƣỡng bại câu thƣơng”. Nó không đồng ý việc thơ của nó bị lên án tối tămmặt mày, còn thơ của Quý ròm lại đƣợc tán tụng tận mây xanh. “Thi sĩ Hoàng Hôn” thà chết, vàkéo “thi sĩ Bình Minh” bị tiêu diệt theo.Nhỏ Vành răn dạy vọt mồm “chất vấn”-Thế thơ nhƣ chũm nào mới là thơ?Chỉ đợi có vậy, Lâm thư thả chỉ tay về phia Lan Kiều ngồi:-Thơ của Lan Kiều bắt đầu là thơ máy thiệt!Thấy thăng Lâm tinh quỷ quái lôi bản thân ra làm minh chứng chống lại Quý ròm, Lan Kiều chớpmắt ấp úng:-Nhƣng thơ của Quý ròm cũng… xuất xắc lắm! Lại hữu dụng cho việc học tập nữa!Sự gƣợng gạo trong lời khen của Lan Kiều không qua đƣợc đôi mắt Quý ròm. Thật ra Quý ròmthừa biết mình không tồn tại năng năng khiếu thi ca. Trƣớc phía trên thấy lan Kiều làm thơ đăng báo KhănQuàng Đỏ, nó tƣởng thơ là món dễ xơi. Nhƣng sau khoản thời gian gò lƣng chế tạo và gặt hết thảm bại nàyđến thua khác, nó bắt đầu hiểu ra làm cho thơ quả rất khác chút gì với… có tác dụng toán!Hai bài bác thơ tiểu Long truyền bá rôm rả nãy giờ, Quý ròm trường đoản cú biết đó chưa hẳn là thơ đúngnghĩa. Đó chỉ là những bài vần vèo giúp cho nhỏ tuổi Diệp dễ nhớ những công thức toán mà thôi. Vì vậy, nghe thằng Lâm chê bai, nó không giận. Ngƣợc lại, nghe Lan Kiều khen thơ hay, nócảm thấy áy náy làm cho sao!-Bạn Lâm nói đúng đấy – Quý ròm hắng giọng – Những bài bác vừa rồi thực tế chẳng đề nghị làthơ đâu!Lan Kiều khăng khăng:-Nhƣng nó vẫn có lợi cho bài toán học tập!Tần “đế” luôn:-Có ích hơn hẳn mấy câu vè của chúng ta Lâm!Không đề xuất nói nhƣ thế! – bé dại Xuyến bỏ ra gật gù – Thơ của Quý là “thơ góp đời”, cònthơ của Lâm là “thơ báo đời” làm sao so sánh đƣợc!Cái gì là “thơ báo đời”?Lâm giãy nảy, suýt chút nữa nó đã khóc thét. Nãy tiếng nó đã chịu đựng hết nổi sự tiến công tới tấpcủa tụi bạn. Sự xụi lơ của mấy đứa vào băng “tứ quậy” càng khiến cho nó thêm điên tiết.-Chứ chưa hẳn sao? – nhỏ Hạnh nheo ánh mắt Lâm – chúng ta tài sao các bạn không làm thơvề học tập nhƣ Quý đi! Chỉ xuất sắc chọc ghẹo ngƣời khác!Tƣởng gì! – Lâm bĩu môi “xì” một giờ – thơ thẩn nhƣ cầm cố ai làm chả đƣợc. Đây chỉkhông thèm làm thôi!Chỉ toàn nói phét!Dƣỡng bắt chƣớc Lâm bĩu môi “xì” một giờ rõ to khiến mặt thằng này tím lại:-Ai bảo mày tao nói phét?Dƣỡng vênh vác mặt:-Mọi ngƣời đông đảo bảo!Đƣợc rồi! – Lâm nghiến răng ken két – Đã nuốm ông khiến cho mày coi!Ừ, Lâm làm cho đi! – bé dại Hạnh tủm tỉm – Lâm và Quý từng ngƣời thử làm cho một bài bác về cáchtìm tỉ số lƣợng giác của góc nhọn, coi thơ của người nào dễ nhớ hơn!Lâm thu vậy đấm. Nó đấm một phát lên mặt bàn:-Xong ngay!Trái cùng với sự chuẩn bị của Lâm, Quý ròm quan sát Hạnh, nhăn nhó:-Này, sao Hạnh lại…Nhỏ Hạnh nhoẻn miệng cƣời:-Quý đã từng làm hàng trăm bài thơ kiểu dáng nhƣ ráng này rồi, chẳng lẽ lại sợ?Quý ròm khịt mũi:-Không cần tôi sợ! Nhƣng…Không “nhƣng nhị” gì cả! – Tần huơ tay, bô bô – “Thi sĩ Bình Minh” tốt nhất định đề xuất cho“thi sĩ Hoàng Hôn” biết ráng nào là lễ độ mới đƣợc!Nhỏ Vành khuyên hăng hái: -“Bài làm” của Lâm và Quý đang đƣợc đăng lên báo tƣờng của lớp. Với tất cả bọn họ sẽ làmtrọng tài!Đúng rồi! họ sẽ làm cho trọng tài!Nhỏ Vành khuyên vừa tuyên bố xong, tụi các bạn đồng thanh reo hò ầm ĩ.Ba đứa vào băng “tứ quậy” cũng tỏ ra vô cùng hào hứng, độc nhất vô nhị là Quới Lƣơng. Quới Lƣơngnãy giờ ngơm ngớp sợ nhỏ Xuyến đưa ra đem “tội lỗi” của thằng Lâm mách với cô Trinh, giờ đồng hồ thấy tìnhthế tự nhiên thay đổi, bèn vỗ tay đôm đốp:-Thi có tác dụng thơ về lƣợng giác, tốt lắm!Lớp trƣởng Xuyến Chi có vẻ quên béng lowid dọa dẫm của mình thật. Hoặc cũng rất có thể nónhớ nhƣng nó làm bộ quên kia thôi. “Thi sĩ Hoàng Hôn” đã chấp nhận “cải tà quy chánh”, nó mách nhau côcũng chẳng để làm chi. Cho nên vì vậy nó nói:-Hai ngày sau, Quý và Lâm nộp bài nghe chƣa!Chương 3Trên đƣờng về, Quý ròm cằn nhằn nhỏ tuổi Hạnh:-Hạnh bày ra trò này bỏ ra vậy? tự nhiên và thoải mái lại xúi tôi thi làm thơ với thằng Lâm!Nhỏ Hạnh cƣời:-Tự nhiên sao nhưng tự nhiên! gồm thế mới khiến bạn Lâm thôi chọc phá ngƣời không giống chứ!Mặc nó! – Quý ròm vẫn chƣa hết bực mình – Nó chọc phá thì báo cùng với cô Trinh để cô trịtội nó.Tiểu Long khịt khịt mũi:-“Thi sĩ Bình Minh” gì nhưng ỉu xìu thế! Mày cần nhân thời cơ này minh chứng cho tụi bạntrong lớp thấy tài thơ của mi chứ!Quý ròm cƣời khổ:-Tao sẽ nói rồi, chiếc đó đâu phải là thơ!Nhỏ Hạnh lún vai:-Thơ hay không thơ gì cũng đƣợc! Miễn sao bào của Quý dễ nhớ hơn bài xích của Lâm là Quýthắng.Thắng thì đƣợc giải gì? – Quý ròm “xì” một tiếng.Sao lại không đƣợc giải gì! – nhỏ tuổi Hạnh nheo nheo đôi mắt – Hạnh sẽ kiến nghị ban cán sự lớptrao giải. Hotline là giải… giải…Quả trơn vàng! – đái Long vọt miệng.Trong lúc Quý ròm trừng mắt nhìn thằng phệ thì nhỏ Hạnh vỗ vỗ trán:-Hạnh suy nghĩ ra rồi. điện thoại tư vấn là “giải thƣởng lớn” về khiến cho bạn học tập!Hay lắm!Tiểu Long vỗ tay reo. Còn Quý ròm thì liếc nhỏ dại Hạnh, làu bàu: