Một Cơn Mưa Rào Đam Mỹ


Bạn đang xem: Một cơn mưa rào đam mỹ



Xem thêm: Cái “Giá” Của Những Phần Mềm Quản Lý Quán Ăn Miễn Phí, Phần Mềm Quản Lý Nhà Hàng

*
Truyện dịch
*

MƯA RÀO CHƯA DỨTTác giả: Khang ThànhThể loại: hiện đại, nhẹ nhàng, ngược, nam người vợ cường, OE bao gồm văn HE ngoại truyệnĐộ dài: 54 chương, 1 PNTình trạng: Hoàn________________Anh cùng cô chạm mặt nhau thứ nhất dưới một cơn mưa. Hai tín đồ xa lạ, sinh sống một thành phố xa lạ, đang cố gắng đi tìm cho bạn câu trả lời. Đây là 1 trong câu chuyện ko vui không buồn, chỉ nhè nhẹ như các cơn mưa láng mây, thốt nhiên đến chợt đi.Trần Nham là một trong cô phóng viên báo chí 27 tuổi, tươi trẻ và tất cả một tương lai sáng chóe phía trước. Nhưng không có bất kì ai biết rằng, ẩn dưới người thiếu phụ tự tin ấy lại là 1 trong những quá khứ đầy rẫy rạn nứt. è Nham luôn hướng về phía trước, vì cô biết mình chẳng thể phạm không nên lầm, quan trọng để những người con trong tương lai của bản thân chịu đựng sự phải chăng rúng của thôn hội láo loạn này.Tôn Bằng là 1 trong những người lũ ông to gan mẽ, 30 tuổi, vứt học lên tp lập nghiệp, dắt theo tín đồ anh trai mắc bệnh tự bế. Nói trắng ra, anh là 1 trong những kẻ tay trắng, ko tương lai, không hi vọng, trực thuộc tầng lớp đáy của thôn hội.Vận mệnh kì lạ đưa nai lưng Nham và Tôn Bằng gặp gỡ, rồi từ từ thành quen biết, từ từ yêu nhau. Trần Nham bắt gặp ở Tôn bởi sự vững xoàn và bình an của một fan trụ cột – điều cơ mà cô luôn khao khát từ lúc còn bé. Còn trằn Nham đối với Tôn bởi như một thiên thần, vực anh dậy, cho anh chút hi vọng dù nhỏ dại bé nhưng cũng cực hiếm vô cùng. Hai con người đồng cảm giữa chốn đô thị phù hoa, yêu thương nhau dưới những cơn mưa rào, cùng hi vọng về một thứ tốt đẹp hơn.Nhưng cuộc đời nào có màu hồng, cuộc vui nào cũng đều có hồi kết thúc. Tình cảm của hai bạn liệu gồm vượt qua nổi áp lực đè nén của đồng tiền, của rất nhiều mối quan hệ xã hội, của nhiệm vụ nặng gánh gia đình?Giọng văn của Khang Thành khiến cho tôi nhớ mang lại một tác giả cũng rất nổi tiếng không giống là Twentine với thành tích “Hẹn ước”. Cả hai người đều viết về tình yêu của không ít con người rất bình dị. Họ đồ vật lộn, đương đầu với cuộc sống thường ngày từ dưới mặt đáy xã hội để có thời cơ ngoi lên. Gặp gỡ nhau là duyên phận, ở lân cận nhau lại cần cố gắng nỗ lực rất nhiều.Tuy nhiên, cá nhân tôi thấy Khang Thành vẫn không đạt cho độ chín như văn của Twentine. Những mâu thuẫn trong “Mưa rào chưa dứt” chưa thật sự được đẩy lên cao độ, phần ngược cũng chưa tới, phần sủng cũng không có nhiều. Tất cả mọi thứ hầu hết nhàn nhạt, như một nồi lẩu với rất nhiều món ăn uống nhưng ko món nào nổi bật hẳn. Kết truyện có phần hơi cấp vã cùng phần phiên ngoại vẫn thoả ước muốn của team HE cơ mà tôi thấy nhiều phân đoạn up date hơi nhanh, chưa được lý giải rõ.Tôi đề cử mẩu chuyện này bắt buộc đọc vào đều ngày mưa với ngày thất tình, để thấy cuộc đời mình vẫn còn tươi tắn hơn ngán nhân vật trong truyện.Trích đoạn:“Em ao ước đi một chuyến cho Tô Châu.” trằn Nham nói.“Đi công tác?”“Ừ.”“Anh ra công ty ga tiễn em.”“Không cần. Em nghĩ, đây vừa thời gian là một cơ hội cho bọn chúng ta.”“Cơ hội gì?” Tôn bằng vẫn bình tĩnh.“Để chúng ta yên tĩnh suy nghĩ, ra quyết định.”Cô vừa ngừng lời, bọn họ rơi vào tình thế trầm mặc. Một trận gió thổi qua lạnh thấu xương. Tôn bằng lấy trong ngực ra một điếu thuốc, châm lửa, trong đêm tối, từng làn khói bay tản mát.“Tốt.” Thật thọ sau anh bắt đầu tiếp lời, nhìn cô. “Em muốn gì cũng được.”“Cảm ơn…”Cô nói cảm ơn? Tôn bởi kinh ngạc, quan sát sự thoải mái và tự nhiên giả sản xuất của cô, hận cần yếu tiến mang lại ôm cô vào ngực, hung hăng chặn miệng cô, xé nát mẫu mặt nạ lừa dối ấy. Nhưng lại anh ko thể. Cô bao gồm con đường dễ ợt hơn phía trước, anh dựa vào cái gì mà chống cô lại. Lòng trường đoản cú tôn cũng không chất nhận được anh có tác dụng vậy.Bọn bọn họ giằng co trong im lặng.Trần Nham liếm môi, nghe thấy tiếng nói căng thẳng của bản thân mình vang lên:“Em lên bên trước, anh đi đường cẩn thận.”Nói xong, cô cù người, quán triệt mình một giây chần chừ nào.“Trần Nham…”Âm thanh trầm thấp của Tôn bởi ở phía đằng sau lưng, cô dừng cách chân.“Không nói lời giã từ sao?”Trong láng đêm đen tối, tiếng nói của anh vừa ôn nhu lại có chút mệt nhọc mỏi, giống như một bàn tay vô hình dung níu rước vạt áo của trần Nham. Cô đứng yên ổn yên, khôn xiết lâu. Gió còn không dứt, cô lại một lần nữa nhấc bước đi thẳng, không thể quay đầu lại dù có một lần.Đây chẳng buộc phải là chấm dứt tốt nhất đối với họ sao? (*)_____________(*): Trích đoạn được edit từ bản cv vày Huyên Chiêu NghiReview by Huyên Chiêu NghiBìa: Tịch Phi*Hình ảnh chỉ mang ý nghĩa chất minh họaCre pic: Google/huaban