Ngày Hôm Qua

"Mỗi tín đồ trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một ai đó lặng lẽ âm thầm yêu mến mình...có thời gian ta sẽ nhận ra...đôi lúc chẳng lúc nào biết đến tín đồ ấy, có khi nào bạn quan sát lại phía sau...có khi nào bạn biết rằng ai kia vừa đi ngang qua cuộc sống bạn"....như cách mà họ đến. Đó là vấn đề nó học tập được xuất phát từ 1 người...và không ít người mà mang lại mãi cho hết cuộc sống này đã ko khi nào quên được.

Bạn đang xem: Ngày hôm qua


*

Chiếc xe cộ chầm chậm dừng lại bên đường, hàngcây cổ thụ phủ bóng lâu năm trên phố. Từng tóp học trò đi ngang xe, ngôn ngữ cườicủa tuổi trẻ em làm chính nó cũng xao xuyến trong lòng, có vẻ bên trong xe là mộtthế giới khác khiến chính phiên bản thân cũng tưởng tôi đã nhiều tuổi lắm. Nó đưatay sang bên cạnh, nhẹ vén mái tóc phủ dài trên mắt Đan Thanh, đôi mắt em vẫnnhắm nghiền, môi mấp thiết bị theo từng nhịp thở, cô nàng này khi ngủ cũng dịu dàng đếnlạ. Nó khẽ vặn bé dại điều hòa, khoác lên người em chiếc áo khoác duy độc nhất trênngười, chỉnh kính hé mở một tí vừa đủ cho không khí giữ thông, chấm dứt xuôi nó mớilê cái thân tàn thoát ra khỏi xe. Nó vẫn đi được, chỉ cần cô nữ giới kia băn khoăn lo lắng quá mứcmà thôi, nửa thân trên vẫn giật cứng hệt như lâu ngày ko cử động khiến cho dángđi của chính nó cứ như rô-bốt khiến cho vài ánh nhìn nhìn hiếu kỳ của tụi bé dại ngang qua.


-Ê! Tau trên đây nè, ê ê

Nó mĩm cười quan sát về một quán nước bên vỉa hè,cái dáng thon dài cao của thằng bạn đang đứng vẫy vẫy tay, thầy giáo quần tây áosơ-mi sơ vin đóng thùng nhưng chiếc thói quen sở hữu dép kẹp vẫn không đổi khác được. Nólò dò vận động gần, đứa bạn cũng vùng lên đi lại vỗ vai nó

-Coi te tua dữ mậy, đi tự từ. Mọetai nạn miết mày

-Ờ…còn sống, tau đi được khỏi dắt.

Thằng bạn bĩu môi kéo một tay nó khoác lênvai dìu nhanh nó vận chuyển quán, kéo dòng ghế đỡ nó ngồi xuống, lưng phụ thuộc vào tườngrồi cười khì

-Uống gì mậy, nhà hàng siêu thị gì chưa?

-Như cũ thôi.

-Được ko mậy?

-Được!

Thằng các bạn nhìn chú ý nó rồi liếc liếc về chiếcxe đậu sinh sống xa nheo mắt.

-Bạn ngươi đâu?

-Đang ngủ

-Mọe uống cafe được chưa? Đang uốngnó lại chửi tau dụ dỗ mày đi con.

-Đi dạy ít lâu mày lùng nhùng hồinào vậy ku?

-Haha anh lo mấy nhỏ ghệ chú thôi.Ok coffe thì cà phê. Cô ơi cho ly cà phê ít đá không con đường cô ơi.

-Rồi gồm liền thầy Vũ.

Bà bán coffe tươi mỉm cười vẫy tay, thằng bạnrút điếu dung dịch ra quan sát quanh vài chiếc rồi châm lửa.

-Nhìn gì mậy?

-Nhìn học tập trò. Mịe tự hồi đi dạy,tới hút thuốc cũng khó.

-Mày hút thì mày hút, thầy giáo aicấm hút thuốc?

-Mấy đứa quỷ bé dại thấy nó truyền tai nhau côUyên.

-Đù! Biết hại cô Uyên luôn, nghe bộsắp bao gồm bến đỗ hả thầy?

-Cảm ơn nha chị Tám, cà phê ngonđó, làm hớp đến tỉnh mày.

-Ok thầy, thầy chưa trả lời em nhathầy.

Nó thừa nhận ly cà phê từ tay thằng bạn, tủm tỉmcười nhìn nó, nạp năng lượng to nói lớn, cũng dân từng đi những vết bụi đời, giờ cũng biết bẽn lẽnnhư fan ta.

-Thì cũng coi như bao gồm chỗ nhằm về.Thi phảng phất có bạn nấu cơm đến ăn. Hê hê. Bị mẫu nó nói khá nhiều, quản tương đối cứng.

-Có tín đồ quản thì tốt. Thôi ráng,giờ thấy mi có câu hỏi ổn định tau cũng mừng, yêu thương cho lũ hoàng với ngườita, gia sư đó, đừng tất cả linh tinh.

-Nhỏ hơn tau mấy tuổi cơ mà nói chuyệnai quan sát vô tưởng mày lớn hơn tau ko đó. Nói chứ tầm này chú mày im tâm, khókhăn lắm new tạm ổn, ko linh tinh nửa.

-Ừ!

Nó mĩm mỉm cười thở nhẹ, thực tế thằng bạn nàychơi trò chơi với nó khá lâu rồi, quen cũng thân quen trên game, đến lúc nó lên SG họcthì bằng hữu gặp nhau, lớn hơn nó mấy tuổi cơ mà suốt mấy năm nguyền rủa mày tau vớinhau riết kêu anh khá ngượng mồm.

-Xe chạy ổn hả? lắp dàn áo mớichưa?

-Ngon lành, tau về zin luôn luôn rồi.

-Vậy được, chứ thầy giáo chạy xetháo bung không còn dàn áo học tập trò nó mỉm cười cho.

-Haha chắc hẳn mấy tháng nửa Uyên nóphụ tiền tau gom gom mua bé tay ga, cho tới đó bắt đầu trả xe mày được.

-Coi cài đặt được thì mua, không thì cứgiữ xe này mà chạy, trên xe cũ kỷ niệm, chứ không cần tau đến mày luôn.

-Biết vậy, mà bé Uyên nó hy vọng tauđi tay ga. Tụi tau đang để dành tiền, chắc cài được.

-Ghê! kích thước này một nhỏ Uyên, haiUyên con…gặp đúng người có khác. Bà già mi sao rồi? khỏe mạnh hả?

-Khỏe! cỡ này một tháng cóp nhặt gửivề cho bả được 3 triệu, khỏe khoắn ru. Má tau nhắn bổ nào dẫn mi về chơi, đến bảnói lời cảm ơn.

-Về đùa thì được, ơn huệ gì.

-Haha bả kêu mày cứu giúp thằng bé bảbàn thua, bắt buộc cảm ơn đàn hoàng chớ.

-Mày với tau thì thầm ơn nghĩagì, nói vậy nghe ko lọt tai.

-Haha ok ok, tau nhắn dùm bà giàthôi ku.

-Để coi chừng nào về nói tau đitheo chơi mang lại biết. Còn chuyện đậc ân sau đừng có nói lại mệt nhọc người. Coi chừngtừ tự tính mang lại kỹ hả mu axe, chừng làm sao mày bao gồm xe đưa lại tau thì đưa, còn tiềnthì thôi, gồm bao nhiêu đâu. Để kia lo mang lại má mày.

-Đâu được ku, loại nào ra mẫu đó, đợtđó nói mang lại mượn là cho mượn, đề nghị trả.

-Sao cũng được, băn khoăn lo lắng ổn định chừngnào dư ra trả cũng được. Giờ tau có tác dụng cũng dư chút, chừng như thế nào đói từ bỏ tau đòi, khỏilo.

-Ok ku! Để coi đợt tới đám giỗ ônggià, bao gồm gì về tau chơi. Bà già biết mi về chắc bẫy mừng lắm. Nên chi bà Phươngcòn thì má tau còn mừng dữ nửa. Haizzz

-…

Thằng chúng ta cười buồn, vỗ vỗ nhẹ vai nó

-Thôi quên, tự nhiên và thoải mái nhắc. Mi đượcra viện chưa?

-Ờ nay chắc xin ra được.

-Khổ thiệt, hay nhằm tau kêu má bẫy gởithuốc dưới quê lên uống thử coi.

-Thôi khỏi, lỏng lẻo hết chứ gì.

-Biết bấy lâu hết đâu, tái lạihoài, nhằm tau kêu bẫy gởi thuốc lên, thuốc nam giới uống cũng hay lắm, không hình ảnh hưởngthuốc tây đâu, không còn không không còn coi như thuốc xẻ phổi. Mấy người dưới tau bị nhưmày uống một thời hạn thấy đỡ lắm. Vậy đi, mai tau kêu má tau xin thuốc gởilên.

-Thôi mất công, tau trị thanh nhàn hếtchứ gì đâu, mất công má ngươi lắm.

-Mất công gì, chùa gần phun nhàtau. Xin nhiêu cũng được. Thôi nói với mày tương tự như không nhằm tau nói với bạnmày.

-Bạn nào?

-Đó! Ra rồi đó

Thằng bạn cười mỉm cười chỉ tay về phía xa, nónheo ánh mắt theo, bà cô Đan Thanh đang đứng sát bên xe nhìn nhìn xung quanhkiếm nó. Anh bạn không để nó kịp phản ứng liền đứng dậy vẫy vẫy tay la lớn.

-Em gái em gái, đây nè em. Nó đâynè.

Nó trợn ánh mắt thằng bạn, tài lanh quá, lycà phê còn chưa kịp uống bao nhiêu. Nó vội vàng vội núm ly lên rụt cổ ra sau lưng tranhthủ có tác dụng thêm nhì ngụm nửa. Trong khi đó Đan Thanh bên cạnh đó đã thấy nó, cô nàngvẫn sở hữu đôi giầy của nó, dáng bạn cao, mái tóc rực rỡ tỏa nắng dưới nắng và nóng sớm khiến cho aicũng quan sát theo.

-Ai cho anh uống chiếc đó hả?

Vừa mang đến gần em đang nheo ngươi nhìn châm bẩm vàoly cà phê nó đang giấu giấu sau lưng, cô bé này tinh đôi mắt thiệt, tự xa chắn chắn cũngthấy nó lén uống cà phê rồi.

-Ờ thìiiii

-Cái này…ờ không liên quan tớianh, anh gồm cản nhưng mà nó…

-…

Thằng bạn cười cười lên tiếng, dẫu vậy gương mặtlạnh như băng, ánh mắt không xúc cảm của Đan Thanh liếc qua, ngay nhanh chóng thằngbạn nó yên ổn tiếng, xua xua tay lén nhún vài cười khan vài giờ đồng hồ rồi gặm đầu vô lycà phê.

-Mới khỏe lại xíu ai mang lại anh uốngcà phê đá, ý muốn chết hả?

-Ờ thì tại thèm quá

-Muốn chết đi chết một mình, đừngcó phiền tui.

-Không có…mấy ngày rồi không uống…tại…àtại thằng này nó rủ.

Nó lúng lúng gãi đầu, kết thúc chỉ tay luôn quathằng nhiều người đang chưng hửng trợn mắt.

-Ê giỡn hoài chú. Không phải anh,nó từ đòi nha em gái…không…

-…

-Là nó, nó kêu coffe cho anh, cóchủ quán có tác dụng chứng

-Bớt diễn trò đi, tui hông gồm ngu.

Đan Thanh liếc mắt một cái, nó cùng với thằng bạnđều yên ổn ngay lập tức, chú ý nhau mỉm cười như mếu, trong cả bà công ty quán ngồi phe phẩyquạt gần này cũng cười như được mùa.

-Còn uống nửa

Đan Thanh trợn tròn đôi mắt khi nó tranh thủlàm thêm ngụm cà phê trước lúc bị cô thanh nữ tịch thu.

-Lỡ kêu rồi, uống thêm xíu, thèmthiệt mà.

-Anh…uống cho bị tiêu diệt sớm đi, tuihông thèm xem xét anh nửa!

-Haha thôi thôi chớ giận nó, em cấmcà phê coi như em thịt nó thiệt đó, thằng này nghiện lắm rồi. Thằng kia, đưa lycà phê đây mày!

Thằng bạn cười xề xòa giựt ly cà phê trên taynó đưa lên mồm uống sạch, kế tiếp liếm mép chú ý nhìn Đan Thanh với ánh nhìn tòmò.

-Ê ẻm giận thiệt rồi, dỗ đi mậy?

-Hả…dỗ gì, kệ đi.

-Cái thằng!

Thằng chúng ta vỗ đầu nó một cái thiệt to gan rồikéo ghế luân phiên qua Đan Thanh.

-Thôi em gái kệ nó đi, anh nóinghe nè.

-Ngồi xích ra xa!

-Rồi rồi, xa rồi! tiếng nói đượcchưa?

-Nói đi!

-Ừ ừ cũng không tồn tại gì, thằng nàynó cứng đầu vượt sẵn tất cả em tại đây anh dặn. Mấy vấp ngã nửa anh kêu má anh nhờ cất hộ thuốcdưới quê anh lên, tất cả gì em bắt nó uống dung dịch đúng giờ đồng hồ đúng cử nha, anh nói mànó cứ chối suốt.

-Tại sao tui cần làm vậy? sống chếtcủa bạn này tương quan gì tui?

-….

Đan Thanh không thèm liếc anh bạn một cáikhiến thằng bạn cũng cười mếu nhìn qua nó, dĩ nhiên nó làm cho sao chủ ý được vớicái thái độ này của cô ý nàng. Anh bạn thở lâu năm nhún vai

-Ờ thôi coi như anh chưa nói gì. Êmậy, lấy đâu ra em gái đậm chất ngầu và cá tính dữ mậy? Gắt đó!

-Mày phải không, tau nhịn nhường cho.

-Thôi khỏi nhằm sài đi, gắt kích cỡ nàytau trị không nổi, chú em ngươi thuần hóa đi, thay lên.

-Thuần nhỏ khỉ. Chừng như thế nào mày dạy?

-Chút! giờ còn sớm, ngồi chơichút.

-Vậy ngồi đi, tau chuyển bà cô này về.

-Đi tiếng hả?

-Đi mang lại chắc, loại mặt đó ngồi đâymột hồi nó uýnh luôn hai thằng thì khổ, thôi tau đi về, bổ nào coffe tiếp.

-Rồi ok về đi, chừng như thế nào má tau gởithuốc lên tau gọi.

-Ờ sao cũng được. Đi nha!

-Bye ku!

Nó cười cười vỗ vai thằng bạn đứng dậy, tínhra cô giáo quần tây áo sơ-mi sơ vin đóng thùng nhưng với dép kẹp, còn nó cũng quầnáo lịch sự mà chân thì đi nguyên song dép lông màu sắc hồng dùng để cho con gái láixe, chiến hữu đùa với nhau hình tượng cũng trớt quớt như nhau. đọc ý nó, thằngbạn cũng nhìn nhìn xuống chân nhị thằng rồi cười phá lên trước ánh mắt khó hiểucủa Đan Thanh. Xin chào thằng bạn kết thúc nó chú ý Đan Thanh cười cợt nhẹ

-Về nha!

-…

Cô đàn bà không thèm nói gì, đứng dậy khoanhtay đi về phía xe, nó cũng cầm cố nhanh chân lê chiếc thân tàn đi theo. Vày thân tànnên nó cần thiết ga-lăng mở cửa x echo em được, chỉ nỗ lực tự ngồi vô ghế ngồi lái mộtcách khó khăn khăn, môi vẫn rứa nhịn cười vì gương mặt và cách biểu hiện thú vị của em,hình như liếc thấy khía cạnh nó, em giơ gắng tay lên dứ dứ

-Anh thôi cái mặt kia đi nha, muốnbị tiến công hả?

Nó không đồng ý lia lịa, sao cô nàng nào xung quanhnó cũng bạo lực bá đạo vậy nhỉ. Nhìn chũm tay chuyển phiên trước mặt, nó tắt nụ cườinheo đôi mắt khi nhìn thấy trên thế tay em cóvài dấu đỏ ửng. Vội nuốm lấy nuốm tay em lên coi xét, hành động bất ngờ củanó khiến Đan Thanh cũng ngẩn mặt nhìn nó rồi, đôi mắt em trừng lên

-Anh! Anh có tác dụng gì…bỏ tay dơ dáy bẩn anhra….

-Yên nào!

Nó nghiêm mặt, Đan Thanh cũng hung hăng trừngmắt cùng với nó, gương mặt sinh động như đúng mẫu tuổi của em phải có. Em giật tayvài cái nhưng không được, nó mặc kệ vẫn cầm tay em chuyển phiên xoay, ngón tay khẽ sờxung quanh phần đông vết đỏ ửng đó, mặt buổi tối sầm lại ngẩn lên chú ý em.

-Cái này là sao? Đánh nhau bị phảikhông?

-Hông…hông có. Tại…

-Thiệt tình!

Nó vẫn buổi tối sầm mặt nheo mắt

-Buông tui ra, anh làm cho tui đau.

-Con gái bé đứa, làm gì không làmhọc đâu ra kiểu đi xuống đường đánh nhau vậy hả?

-Tui…tui làm gì kệ tui, hông cầnanh quan lại tâm.

-Thoa thuốc chưa? Sưng rồi phía trên nè.

-Tui hông cần.

-Trật tự đi! hết nói nổi!

Nó không đồng ý bất lực mở ngăn để đồ xung quanh taylái ra, số đông thứ trong những số ấy vẫn còn nguyên không thế đổi, kẹp tóc, nước hoa, son,vòng tay, kẹp tóc, cục sạc…và cả vỏ hộp thuốc y tế nửa, không một ai đụng vào từ lúcnó nhằm xe lại vào kho bên anh Phong. Từng một đồ dụng nhỏ tuổi lung tung đó đều đầyắp kỷ niệm, cục bộ như người chủ sở hữu của nó chưa từng tách xa. Nó mĩm cười mân mêtừng mặt hàng đi qua bàn tay còn phủ bụi mờ, ánh mắt cũng trở buộc phải dịu dàng, cáingăn vật này giống như chiếc túi thần kỳ của chị ý vậy, trong khi muốn search gì cũngcó. Nó thở phì một cái, tay trái lén siếc mang vô lăng, rất nhiều ngón tay bấm sâuvào nhau tưởng chừng hoàn toàn có thể bật máu. Hoàn toàn có thể nghe được nhịp tim của chính mình,hòa vào giờ đồng hồ thở vơi của Đan Thanh, hơi nóng nào đó dìu dịu áp vào tay, nó ngẩnmặt lên quan sát em, môi khẽ mĩm cười, bàn tay em đang để lên trên mu bàn tay nó, dịudàng đến lạ.

-Anh!

-Uhm! Anh ko sao!

Nó mỉm cười nhẹ rồi rút tay thoát khỏi vô lăng,nhanh chóng lục ra một chai thuốc nhỏ đưa lên đôi mắt nhìn, chai thuốc quẹt vếtthương không tính da này chị vẫn luôn luôn để vào xe, trong cả những loại thuốc cơ bảnkhác cũng luôn có sẵn. Ngoài ra vẫn còn hạn sử dụng, nó mĩm cười cợt mở nắp chai nặngra một ít rồi dìu dịu thoa lên chỗ vết yêu mến của Đan Thanh. Em im re mặcnó làm gì thì làm, mùi thơm từ tín đồ em thơm ngào ngạt trong xe, trong cả mùi thuốctây cũng đề nghị chịu yếu phần.

-Hôm qua đi tiến công lộn với thằng đóbị buộc phải không?

-…

-Thiệt con gái con đứa, sao khônggiống chị em xíu nào hết vậy?

-Tui…kệ tui, nhằm tui tự xoa!

Đan Thanh bậm môi giật bàn tay về phía mìnhxoa xoa vào nhau, được vài ba giây em chuyển tay giật luôn chai thuốc trên tay nó,cúi đầu tự xịt vào thêm thuốc ra xoa lên tay mình, đôi mắt em khẽ chớp nhẹ, môi cắn vàonhau. Nó cười nhẹ dựa sống lưng vào ghế đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa kính, cảnh vậtbên ngoài chẳng lấn sân vào mắt nó chút nào, hầu hết thứ chỉ như cuộn phim chiếu chậm, mọithứ chỉ toàn là chị.

“Cạch”

Tiếng cồn của nắp ngăn cất đồ đóng lại khiếnnó bừng tỉnh khỏi vượt khứ trong đầu, khẽ nhìn qua, Đan Thanh vẫn ngồi lặng lặng,tay vẫn xoa xoa dịu lên dấu thương, hình như càng đụng vào càng đỏ lên vìsưng. Nó không đồng ý thở dài, cô gái này tuy nhiên hơi kỳ lạ, mang dù luôn luôn tỏ ra lạnhlùng với nó, thậm chí ghét cay ghét đắng nó, nhưng lại nó vẫn quan sát ra điều gì đó thậtkhác biệt, tạm thời không rõ hình dung.

…………..

-Alo! Chị Nguyệt hả?

-Có em Thanh chăm rùi, gọi chi nửađồ điên, chị đã ngủ nha.

-Cho em add thằng kia đã nằm.

-Thằng nào?

-Thằng tấn công em hôm trước. Nó đâu rồi?

-Chi vậy Mon?

-À nhắn em địa chỉ, em qua gặp nóxíu.

-Gặp chi, từ nhiên…

-Cứ nhắn địa chỉ dùm em đi. Yêntâm em tính việc của bản thân mình được, vậy nha.

Nó tắt máy ôm lấy vô lăng, phương diện quay qua nhìncô nàng ở bên cạnh đã quay trở về cái vẻ mặt hờ hững thường ngày, đều ngón tay gõgõ nhau chờ đợi. Khoản năm phút trôi qua, giờ đồng hồ chuông lời nhắn vang lên, nónhìn vào screen nheo mắt đọc, tiếp đến cầm smartphone lên bấm gọi.

-Alo nghe Mon

-Anh Thông hả, đang có tác dụng gì?

-Đang ăn sáng, gọi gì ku?

-Em nhắn anh địa chỉ, anh gọi bênnhà anh Huynh dùm em qua luôn luôn nha. Có chuyện?

-Hả kèm theo giờ hả? Vụ gì?

-Giải quyết cho chấm dứt vụ hôm kia củaem. Em nói anh Kha rồi.

-Ghê! Rồi đi thì đi, thông qua đó chờtau! Đù ông lùn chết linh lắm nè, đang call số phụ tau đây, tắt sản phẩm nha, chút gặp.Móa nạp năng lượng chưa hết tô bún nửa!

Nó nhảy cười tắt máy, gõ gõ lên vô lăng vàicái rồi mang đến xe nhàn lăn bánh. Kẹ ngang một quán ăn mua hai tô cháo lòng ngonlành rồi mới chạy xe pháo qua địa chỉ cửa hàng chị Nguyệt cho. Thằng hôm trước chị Nguyệt nóinó băng bó kết thúc đã được về bên nằm. Dừng xe cách nhà một khoản, nó mở cửa xe bướcra kế bên ngồi xuống bên mép đường, Đan Thanh cũng theo bên cạnh. Nó chuyển một tôcháo mang đến em rồi ngồi bệt luôn xuống đất giở sơn cháo của bản thân mình ra chầm lờ lững thưởngthức. Ăn dứt tô cháo, uống vài ba ngụm nước cũng vừa thời gian anh Thông và nhà anhHuynh đến bằng một loại xe 16 địa điểm của ông Kha. Rộng mười an hem bước thoát ra khỏi xetươi cười xin chào nó, bao gồm ông còn đã nhồm nhoàng rứa bánh mỳ nhai. Anh Thông vừaxỉa răng vừa vươn vai ngáp

-Nhà nó trên đây hả ku?

-Dạ

-Vô!

-Khoan anh! Chờ bộ đội ông Bảo qua.

-Bảo nào?

-Ông Bảo cửa hàng chị Thủy, tụi nàyquen lính ông Bảo. Hóng nó qua new kêu được mấy thằng đi bình thường với thằng đó.

-Lằng nhằng quá, thôi qua mặt bểnuống cà phê chút đi mày.

-Dạ anh!

Mấy đồng đội kéo nhau qua quán coffe kêu nướcuống, Đan Thanh vẫn vắng lặng đi theo ở bên cạnh nó. Đương nhiên nó chỉ uống một lynước lọc ấm, tất cả cô nàng làm sao nó dám kêu cà phê. Ngồi thủ thỉ với anhHuynh về việc xảy ra, chém gió linh tinh cùng với mấy anh em quen biết không giống khoản nửatiếng thì bao gồm điện thoại, là quân nhân ông Bảo đã dẫn mấy thằng xuất hiện đêm kia qua,đi tầm thường với quân nhân ông Bảo ko ngờ còn có chị Thủy. Khi xe máy tạm dừng quán,chị Thủy ngay tức thì đi cấp tốc lại gần chú ý nhìn nó, bốn góc nhìn nhau, nó thở dài

-Ra đây đưa ra vậy cô hai, sao không ởnhà ngủ cho khỏe.

-Hứ! ra coi chừng ông nè ông tướng,tự nhiên bé quỷ Nguyệt smartphone muốn đứng tim luôn luôn hà. Tính làm cái gi đó

-Thì giải quyết và xử lý cho chấm dứt chuyện chớsao. Hehe

-Cười dòng đầu cưng đó.

-Thôi ra rồi thì thôi giờ riêng biệt tựcho em cách xử trí chuyện nào, chị chớ tham gia.

Xem thêm: Bán Cá Phát Tài Size To, Mua Cá Phát Tài To Đẹp Giá Cá Phát Tài To Đẹp

-Xì!!!

Chị Thủy bỉu môi chuyển động sau sườn lưng ngồi kế ĐanThanh, nó cũng kệ thây hai cô thiếu nữ nói xì xào gì đó, nheo ánh mắt về phía mấythanh niên nghỉ ngơi phía xa, mấy bằng hữu nhà anh Huynh đã đứng ngồi xung quanh. Khẽliếc về phía sau, nhìn vết thương bên trên tay bà cô Đan Thanh, mặt này lại tối sầmnhếch môi.

-Mấy anh ngồi đi, tụi mình bao gồm chuyệncần nói!

………………………………………………

(Xin phép những bạn, Tôi đang lướt qua chuyện nàytại đây. Tuy nhiên tình huống lúc ấy khá kích thích tuy thế cũng nhạy cảm, cũng chẳnghay ho gì với vẻ bên ngoài va đụng mang màu sắc XH này, mượn uy mấy ông anh nhằm giải quyếtchuyện riêng của bản thân mình vì gái, ỷ khỏe mạnh hiếp người yếu hơn cũng không vẻ vang gìluôn. Tốt nhất có thể lướt qua, để Ngày hôm qua…đã từng chỉ là một câu chuyện về tìnhcảm, đồng đội thôi)

…………………………………………………

Trời SG giữa trưa nóng mang đến ngột ngạt, loại xeđông đúc qua lại trên đường, nó vươn vai ngồi trên đầu xe, ánh mắt xuyên qua từngtán cây vẽ yêu cầu những hình thù kỳ lạ. Khẽ nheo đôi mắt xòe bàn tay che đi tia nắngchói chiếu qua kẽ lá, gió như sẽ nhảy múa trên tóc của hai cô gái ngồi bên cạnh,cuộc sống bất chợt như một mẩu chuyện chỉ thấy trên phim.

-Cười gian hoài vậy ông tướng?

-Cười vậy mà lại gian, em mỉm cười dễ thươngmuốn chết.

-Thui đi! Coi ổng ảo mộng thấy ghêchưa nhỏ nhắn Thanh.

-…

-Hihi Mon đơn vị mình coi vậy cơ mà ghêgớm thiệt, hùi nảy tương đối bị ngầu luôn nghen.

-Haha ngầu gì, dựa vào hơi ông Kha mớiđược vậy, chứ em cũng run ngay gần chết.

-Run dữ, thấy cưng bị điên đúng hơnđó.

-Haha

Nó nhảy cười, rứa ly cam ép đưa lên miệng uốngnhẹ từng ngụm nhỏ, lồng ngực vẫn đau, nhưng cảm giác sức lực đã dần trở lại,thoái mái cho sảng khoái.

-Bé Thanh cưng thấy sao, hihi thíchhôn?

-Thích gì chị?

-Hùi nảy nghe hắn nói rùi đó…”mày đánhtau thì tau xin lỗi nhịn ngươi cũng được, mày có tác dụng em ấy bị thương thì…”. Coi Monnó ngang ngược khiếp chưa, bé nhỏ Thanh công ty mình uýnh người ta trước nhưng Mon nó hôngcho người ta uýnh ngược lại luôn. Có bạn điên bởi vì cưng vậy, cưng thấy saoooo, hảlòng hả dạ lắm nên hônnnnnnnnn hí hí.

-Chịiiiiiiii! Nói gì đâu hông!

-Hihi nói gì nói thông thường Mon nónhát kém hiền hiền đức tưng tửng vậy thui, đụng tới loại gì tương quan Phương là vậyđó, liều cùng với điên hết sức luôn. NèThanh, yên chổ chính giữa vô đội tụi chị chơi tầm thường đi, vui lắm. Cưng là em của Phương,thành ra tiếng cưng muốn làm những gì làm, nghịch gì chơi, tên kia với mấy ông trong nhómmình chắc chắn đảm bảo tụi mình bỏ mặc đúng sai, tha hồ quậy đang đời luôn luôn hihi

-Em!...Ai cần bảo vệ chứ!

-Uhm…thì hông nên bảo vệ, cưng về đâycũng quen ai các đâu nè, vô nhóm chơi, tụi mình bên nhau xử lý mấy tên đực rựatrong nhóm. đùa với tụi chị vui lắm, con Nguyệt say mê cưng lắm, nó kêu độc nhất vô nhị địnhphải rủ cưng vô nhóm, gồm cưng mấy tên này ăn uống hành lâu năm dài. Hí hí!

Nó ho khan vài tiếng, cái bà cô Thủy này coinó là ko khí hay sao vậy, ngang nhiên dụ dỗ bà nhỏ dại Đan Thanh vô để hành cánhmày râu trong nhóm, lần khần mấy ông kia thế nào chứ trước đôi mắt thấy phương châm củamấy cô phụ nữ là nó chứ ai, sao số nó khổ vậy nhỉ. Bà cô Nguyệt là khổ sở thân xáclắm rồi, tiếng thêm bà cô đấm đá bạo lực ngay cả đàn ông đánh lộn chưa chắc lại này vônhóm nửa, còn đường cho nó sống giỏi sao.

-È hèm…nghe hết kia nha chị Thủy!

-Im đi Mon! Chỗ đàn bà nói chuyện,ai cho cưng nghe lén hử?

-Này này! bao gồm mới nới cũ à, liênquan mật thiết với em lắm nha.

-Hihi tụi chị thích bé nhỏ Thanh hơn,cưng dẹp qua một bên ha. Xùy xùy! Chỗ đàn bà nói chuyện, đi chỗ khác đi ông!

-Ơ…

Nó trợn góc nhìn sang khu vực hai cô gái đang ngồi,chị Thủy cười cợt khúc khích lườm nó, ai chứ chị Thủy nó ko ngán, vừa tính đấu mắtlại với bà cô già này thì bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Đan Thanh bắn về phía nó.Giờ thì hay ho rồi, bao gồm Đan Thanh kế bên, ngay khắp cơ thể nó coi là cục cưng cũngdám phản nghịch kháng. Thôi…vì hai tín đồ đẹp, nó nhịn. Quay khía cạnh ngó lơ chỗ khác, nó nằmdài trên đầu xe thở phì phò, mặc thây hai cô nàng hy vọng nói gì nói, trời lạnh thiệt,nếu không tồn tại bóng cây bít nắng, có thể nó không dám mò ra đầu xe nhưng nằm như giờ.Gió nhẹ hiu hiu, giờ đồng hồ rù rì nói chuyện của hai cô nàng khiến nó díu hết mắt lại,đang thiu thiu ngủ thì có tiếng đập mạnh dạn lên đầu xe, nó giật mình ngồi dậy.

-Aiuiii cái sườn lưng của tui, đứa nàochơi kỳ…à à chị ra rồi hả…chào chào!

-Sao Mon? Nói gì hả…

-Không có! không tồn tại nói gì!

-Coi chừng chị đó, tưởng hùi sánglàm giang hồ nước rùi chụy sợ hãi cưng hen!

-Không dám, hoàn toàn không dám,ai chứ bà mẹ sợ nhất, chắc chắn luôn.

-Xùy xùy! Leo xuống leo xuống, biếtxe đẹp nhất rồi, khỏi khoe.

-Ơ…em khoe hồi nào?

-Nằm dài trên xe pháo giữa đường giữa xá,khoe của…chướng mắt!

-Ơ…

-Im đi!

Chị Nguyệt liếc xéo nó một cái, thờ ơ quay lưngđi lại phía nhị cô nữ giới phía xa, nó hít thật sâu đè chiếc sự ức xuống bụng, nể chịcũng đẹp, nó nhịn. Không cho nằm trên xe thì thôi, nó ngao ngán leo xuống mở cửaxe phi vào trong bật điều hòa, không cho ngủ xung quanh xe thì vô xe pháo ngủ mang đến mát,ai làm gì làm. Nhưng chưa nhắm đôi mắt được bao lâu, ba cô bé đã open bước vàoxe, cả bố đều kéo nhau ra băng ghế sau ngồi, đi đời nó lẻ tẻ phía trước. Tiếngchị Nguyệt lanh lảnh ra lệnh

-Đi đi tài xế!

-…

Nó thở dài mang đến xe tự từ ra khỏi lề đường phíatrước đơn vị chị Nguyệt đi về hướng phòng đi khám của chưng sĩ Chánh, tiếng này chắc tránông chưng sĩ nhăn lắm rồi vị cái tội người mắc bệnh cứng đầu kéo nhau đi dạo từ khuyatới giờ.

……………………………..

Và và đúng là cả 4 đứa chỉ biết cúi gầm mặt nghebác sĩ Chánh la cả buổi, phải xin xỏ thề thốt đủ kiểu dáng ông chú bắt đầu hạ hỏa. Làmthủ tục tìm tra thêm lần cuối, đóng góp tiền xong xuôi xuôi, dấn một bọc thuốc cùng với camđoan đã uống đúng tiếng đúng liều thì bác sĩ Chánh mới cho nó được xuất viện vềnhà theo dõi. Sau thời điểm đưa chị Nguyệt qua siêu thị chị Hồng Ngọc chơi, chuyển chị Thủyvề nhà ngủ lấy sức tối đi làm thì trên xe chỉ từ nó cùng Đan Thanh. Mặt cô nữ giới vẫnlạnh tanh như chưa từng liên quan gì người xấu như nó suốt đoạn đường về nhà,thật thiếu tín nhiệm được cô bé lúc nảy còn nói nói mỉm cười cười ríu rít với hai bà côkia vươn lên là đâu mất cấp tốc như vậy.

-Cậu mon về rồi hả?

Chú bố cười hiền khô hòa mở cổng, nó chuyển xe đi vàotrong sân, nhỏ bé Xíu của nhà chạy ào ra, miệng mỉm cười toe toét

-Má ơi cậu mon về! A Cậu mon đemxe về nửa nè!

Nó bước ra khỏi xe xoa xoa đầu nhỏ bé Xíu, cô nhỏ bé ômlấy tay nó mặc lên vai nhỏ tuổi xíu của mình, mặt ra vẻ lo lắng.

-Cậu mon đỡ thiệt chưa, đau nhiềuhông, để em dìu vô nhà.

-Thôi anh đỡ rồi, đi được dìu cáigì nhưng dìu hả bà nhỏ.

-Thiệt hôn? Cô…ý quên chị Thanh nóicậu còn đau những mà.

Nó liếc liếc qua Đan Thanh đang xoay sống lưng đivào bên trước, mĩm mỉm cười xoa đầu Xíu

-Còn chút thôi, đâu cho tới nổi đi khôngđược, có tác dụng quá hà.

-Hic! Kệ kệ, để em dìu cậu tháng vô.

Cô bé xíu lắc đầu lia lịa rồi mặc thây nó phản bội đối,vẫn ôm tay nó ném lên vai mình nhàn dìu nó bước vào trong. Chú ba đóng cửa xong xuôi cũngđi theo vô đứng cạnh thím ba, sau khi ép dìu nó vô ghế mộc lót nệm bên trong hiênnhà, nhỏ nhắn Xíu new chịu vui vẻ vứt nó ra chạy đi rót nước. Chú thím ba đi lại ngay gần cườihiền hòa

-Cậu mon đỡ nhiều chưa?

-Dạ nhỏ đỡ rồi chú, về đơn vị nghỉ mấybửa là khỏe liền.

Chú bố lắc dịu đầu vỗ vai nó rồi đi trở ra sân,thím ba lại ngồi xuống kế nó, di động xoay bạn nó qua lại xem xét, đôi mắt lộ rõvẻ thân thương như bé cháu trong nhà.

-Mặt cậu còn xanh lắm, để thím nấuthêm món ăn tẩm bổ, bị đau nhức kiểu này ảnh hưởng còn dài, khổ thân! Thiệt nhà này hôngai làm cho tui sút lo hết.

-Dạ bé không sao thiệt mà lại thím, mấybửa nửa khẻo như voi liền. Còn lái xe được mà lại thím yên tâm.

-Lái gì thì lái, còn trẻ cơ mà đau bệnhhơn ông già, nhì đứa ăn uống gì chưa?

-Dạ hồi trưa nhỏ với Thanh có ăncháo lòng rồi thím.

-Ăn cơm được không con?

-Dạ chắn chắn được thím, chú Chánh nói ănđồ ăn mềm mềm được.

-Rồi nhằm thím nấu đồ ăn mềm. Nằm đâynghỉ cũng được, thím đi chợ sở hữu thêm đồ té cho ăn.

-Dạ thím!

Thím Ba phủ nhận thở dài vùng lên đi vào trongnhà, giọng lanh lảnh vang lên

-Xíu à! đem nước trái cây cho cậuMon ngươi uống, ở nhà coi chừng cậu mon mày, Má đi chợ mua đồ ăn.

-Ok má, ra ngay tức thì nè, cậu Mon chờ emxíu nghen!

Nó mỉm cười nhẹ dựa sống lưng vào ghế đưa góc nhìn rasân, về nhà thật tốt. Khẽ nhắm mắt một ít cho đỡ mõi, tới khi mở mắt ra thìtrên bàn đang để sẵn một ly nước ép, một ống thuốc nhỏ tuổi bên cạnh. Nó cầm cố ống thuốclên cẩn thận thì thừa nhận ra đây là thuốc ngoài ra có vào toa của bác bỏ sĩ Chánh. Hìnhnhư thấy nó mở đôi mắt ra, tiếng nhỏ xíu Xíu vang lên trường đoản cú xa.

-Cậu mon uống thuốc đó đi cậu Mon,chị Thanh dặn cậu uống ngay thức thì đó. Hihi

-Xíu làm nào đó Xíu?

-Em phụ cha rửa xe!

Nó ngẩng mặt lên tìm các giọng nói ở đâu, thì rabé Xíu đang chũm một loại khăn đầy xà phòng trắng xóa như bong bóng tuyết đứng cườivui hình thức bề ngoài sân, chú ba đang đậy ló phía sau xe. Nó thế ly nước ép với ống thuốcđứng dậy đi ra sân tiến lại gần xe, ngồi xuống ghế gỗ cười nhẹ. Bé bỏng Xíu bôi taylên mặt cười khúc khích rồi liên tục hì hục lau chùi kính xe, gần như hạt bọt bong bóng trắngli ti dính đầy bên trên tóc. Chú tía đứng thẳng dậy, tay cầm một loại vòi xịt bọttuyết cười cười quan sát nó:

-Cậu Mon chịu đem xe cộ về chạy là tốtrồi, nhằm tui rửa sạch mát sẽ, mai tui rước xe ra gara thằng Ben bảo dưỡng lại mang lại đànhoàng, để trong kho mấy tháng sợ loài chuột nó gặm phá đồ đạc dây nhợ mặt trong.

-Dạ chú, điều này Thanh lấy xe về,thôi bao gồm gì bảo trì xe bầy hoàng mang đến Thanh chạy bình an cũng được chú.

-Cô Thanh có xe rồi, cái này xe cậuthì cậu chạy đi, tui biết cậu mắc cỡ này nọ, dẫu vậy mà cô Phương mua xe mang lại cậu, cậucứ vứt suốt vào kho tội nghiệp lắm, cô Phương biết cổ buồn. Nghe lời tui, cậuyên trung ương chạy, cậu thấy bé Xíu hông, thấy cậu đem xe về nó mừng không còn sức, tui vớibả cũng mừng.

-Dạ…con biết rồi chú. Thôi giờ đồng hồ đemxe về cứ nhằm đây, nhân tiện thì bé chạy mà chú.

-Ờ tui nói nói để cậu hiểu, cứ lấyxe sài đi cậu, ai nói gì kệ thiên hạ.

-Dạ chú.

Nó mỉm cười cười gật đầu, chú cha cũng mỉm cười hiền gậtđầu tiếp tục dọn dẹp và sắp xếp xem xét dòng xe. Fan trong bên bao lâu nay vẫn ao ước nóđem xe pháo về, chỉ là không một ai dám nói, sợ nhắc lại khiến cho nó lưu giữ chị nhưng mà buồn.

…………………………………………………….

Tỉnhgiấc dậy do giọng trẻ em của bé Xíu, nó mở mắt ra nhìn quanh, trời sụp tối, đènvườn sáng lấp lánh xung quanh.

-Cậu mon dậy ăn cơm uống dung dịch rồivô ngủ nè, buổi tối thui rùi.

-Anh ngủ bao lâu rồi Xíu?

-Dạ nguyên giờ chiều luôn. Thấy cậungủ ngon em hổng nỡ kêu.

-Ừ…nằm đây mát quá

-Hihi cậu mon rửa khía cạnh đi ăn uống cơmnhanh, cô Thanh nói cậu lề mề nạp năng lượng đấm đó.

-Ơ…

Nó cười cười vực dậy theo bé Xíu lấn sân vào nhà,đồ ăn uống dọn nóng nghi chết giấc khói bên trên bàn, mọi tín đồ đều có mặt đầy đủ, cô chị em ĐanThanh khía cạnh lạnh băng ngồi như pho tượng không thèm chú ý nó một cái. Bỗng nhiên nó mĩm cười, dường như đây là lần đầutiên về nhà ngồi bữa tối có cả Đan Thanh. Mọi bạn vui vẻ ăn uống uống, bé bỏng Xíu ngồikế bên líu lo nói chuyện, gắp đồ vật ăn, quan tâm nó cứ như yêu đương binh tật nguyền vậy,chỉ gồm Đan Thanh mặt không còn đổi sắc, mẫu cô nữ này bên cạnh đó mặt mày rét mướt cảngày ko thấy mệt xuất xắc sao ấy. Nó kệ không thèm thân yêu cục nước đá đó nửa, ănuống kết thúc xuôi, uống ngừng đống dung dịch trước sự đo lường của bé Xíu nó mới đượcthả tự do muốn làm những gì làm. Xuyên suốt mấy ngày nằm viện làm việc dơ, chỉ lau phương diện mũi tay chânqua loa khiến người nó cũng thấy thiếu tự nhiên. Bước vào wc cởi áo xống một cáchkhó khăn, nó thở phì phò đứng bên dưới làn nước mát, nạm dùng tay chà xá khung người xua đinhưng bụi bặm, mệt mõi trên người. Tắm rửa rửa sạch sẽ sẽ, nó chọn một bộ quần áo tinhtươm rồi cố theo túi đeo hông trở lại sân, vừa định đi vô đơn vị xe dắt bé motora thì nguyên bé ma nữ giới thình lình ngồinguyên cục trên ghế gỗ. Em mặc bộ quần áo ở trong nhà màu hồng nhạt, đôi chân dài khêukhích đập vào mắt, mái tóc màu trắng xõa ngang vai cất cánh bay vào gió nhẹ.

-Anh đi đâu đó!

-Làm không còn hồn, là em hả. Ờ…anh đi…

-Đi đâu? Anh ở yên một chỗ cỗ chếthả?

-Ờ thì…anh trải qua bên cửa hàng karaokecoi xíu, ở mấy ngày rồi còn gì.

-Karaoke nào? Nằm mới mấy ngày anhthèm mấy loại chỗ dơ bẩn bẩn đó liền sao?

-Ấy ko phải, anh làm chủ quáncho ông anh, nghỉ ngơi mấy ngày vứt quán chắc chắn loạn lên không còn rồi, đi qua coi sổ sách chútvề liền, tất cả phải đi chơi đâu mà.

-Mai đi hổng được hả? Nhớ con nhỏnào bên kia gấp dữ vậy?

-Không có không hề có, ở ngủ cảbuổi rồi, đâu quăng quật bê công việc người ta gởi gắm hoài được. Đi coi xíu về liền.

-Người hông bầy hoàng, có tác dụng cũng toànmấy địa điểm hông lũ hoàng.

-….

-Rồi anh đi bằng cái gì?

-Ờ thì…xe đó

Nó gãi gãi đầu chỉ vào nhỏ moto màu đen trũi dựngngay cửa ngõ gar axe, Đan Thanh nhíu mày

-Lấy oto mà đi.

-Ơ thôi a đi xe đó cũng được.

-Anh nhắm loại thân tàn của anh ý chạymoto nổi hông cơ mà đòi đi.

Đan Thanh dùng góc nhìn khinh hay liếc nhìnnó từ đầu xuống chân, nó cười trừ tự chú ý lại thân mình, chính xác là người như con rô-bốtnhư giờ đồng hồ chạy moto cũng hơi gồm phần quá sức.

-Đi xe đó đi

Đan Thanh chỉ vô bé xe trơn loáng mới tinhsau khi được chú Ba, bé xíu xíu rửa ráy rửa cả buổi chiều, kế tiếp em quay sống lưng đi vàonhà

-Chờ chút tui lấy chiếc chìa khóa cho!

Nó thở lâu năm ngồi xuống ghế gỗ vẫn tồn tại hơi nóng từngười em, cả hương thơm cũng còn thoang thoảng. Ngồi quan sát cây quan sát đèn cả buổitrời em mới đi trở ra, nó ngờ ngạc nhìn hồ hết đường cong ngay sát như tuyệt vời và hoàn hảo nhất lấp lóbên trong bộ trang phục màu trắng, điểm lên vài con đường nét màu black huyền bí, bộngực căng tròn như ý muốn mở tung ngoài sự trói buộc của cổ áo, bàn trắng tay nõnthơm phức mùi hương nước hoa bắt đầu xịt giương ra trước đôi mắt nó.

-Anh lái xe đi!

-Ơ…vầy là là sao?

-Tui vẫn đi với anh!

-Ơ…đi…chi

-Anh nghĩ các rồi, khuya tui diễn,sẵn con đường tui đi coi địa điểm anh làm cho chút.

Nói rồi em kệ gương mặt ngơ ngác của nó xoaylưng đi về mẫu xe phi vào ngồi bên trong ghế phụ. Nó bác hửng nỗ lực chìa khóaxe bên trên tay quan sát theo…cái gì cơ mà tiện đường chứ, đi thống kê giám sát nó thì có. Lắc đầungao ngán vài loại nó cũng lê loại thân tàn leo vào ghế lái. Lắp thêm xe thanh thanh gầmgừ nhẹ, hương thơm tinh dầu mới thơm ngạt ngào hòa quyện vào mùi hương nước hoa của em khiến nó hítsâu vài mẫu tận hưởng, chính xác là xe mới dọn rửa bao gồm khác, hết sức phê. Nó khoan khoáitrong lòng đến xe thong dong lăn bánh, mặc dù lái xe còn non yếu nhưng tính ra cũng nhiềungười quyên sinh ngồi của chính nó chạy rồi kia chứ, băn khoăn mấy cô phái nữ có mua bảohiểm đủ hết chưa. Vừa lái xe vừa xem xét linh tinh rốt cục cũng tới cửa hàng nhậucủa ông Kha, lấy một không nhiều sổ sách rồi new chạy qua đại lý 3 sát nhất. Bên cạnh đó nó đãquen với bài toán đi mấy cửa hàng số trường đoản cú to cho nhỏ. đại lý 1 luôn luôn là chỗ sau cùng ghéqua vì tại chỗ này hiện tại đa phần đều là tín đồ mới gửi qua. Xe tạm dừng trước quán,anh đảm bảo an toàn nhanh chân chạy đến mở cửa xe tươi cười

-Dạ anh đi hát hả? Anh để phòngch….ư..a…ủa tháng hả?

-Haha hello anh, em chưa đặt phòng.

-Trời! nay đi xe xịn quá, có tác dụng tautưởng…đỡ chưa em?

-Đỡ rồi anh, còn hơi đau đề xuất phải đixe này nè. Anh tài xế được không? mang lại xe vô bến bãi dùm em, em đậu xe tương đối dở.

-Ok ok! Nghề của anh!

Ông anh bảo vệ giữ xe mỉm cười cười thừa nhận chìa khóaxe từ bỏ nó, mắt thì chú ý say sưa vô bà cô Đan Thanh cũng vừa bước trong x era ngoài,nó phủ nhận cười thú vị, chính xác là bửa nay các anh bảo vệ và nhân viên cấp dưới mấy cơ sởkhác mọi nhìn em như vậy, một cô bé xinh đẹp thờ ơ nhưng vô cùng gợi cảm cơmà. Trong cả mấy nhân viên, lễ tân, thống trị có khía cạnh ở sảnh cũng đang để ý nhìnvề Đan Thanh bằng góc nhìn tò mò không chớp, nó lê mẫu thân cứng đơ tín đồ đi lạitrước khía cạnh mọi fan cười cười

-Thôi vật gì nhìn dữ vậy, ngườiquen mà số đông người!

-À dạ

-Ủa fan quen gì anh?

-Anh Mon khiếp mỗi lần đi làm có ngườiđẹp bắt đầu theo.

-Anh nhìn bé xíu này tương đối quen

-Ai vậy anh Mon? kỳ lạ quá!

-….

Tiếng mọi fan chào hỏi thắc mắc rộn lên, nóxua xua tay chặn loại dư luận sôi trào lại

-Nè nè vấp ngã nhậu xỉn quên rồi hả? Côbé DJ lại bàn ngồi cả buổi quên hết rồi hả? kỳ lạ khỉ gì?

Mọi người vắng lặng rồi đổ vỡ òa, cơ mà đề tài lạichuyển từ thắc mắc Đan Thanh là ai thành vướng mắc Đan Thanh là gì của nó.

-A nhớ rùi nhớ rùi.

-Uhm chị DJ sexy hùi bổ hành anhMon nè chứ đâu.

-Hun anh mon nửa.

-Khùng mày, chỉ thở nhân tạo

-Ủa! tháng tán hay vậy em?

-….

Nó lắc đầu cười khổ, mấy cái tín đồ này nóilinh tinh gì vậy nè, chần chờ cô đàn bà sau sống lưng tính tình giận dữ ra sao sao,nói to như vầy là hại đời nó rồi. Nó nghe một luồn khí lạnh tỏa ra từ bỏ sau lưng,vội xua tay đẩy đẩy, lùa lùa giải tán chiếc đám những chuyện trước mặt, rụt vai lêthân tàn đi thật cấp tốc vô trong, chỉ sợ lờ lững chân một chút ít sẽ ăn uống đánh của em. Rộnrả một hồi, kính chào hỏi thì thầm vài câu, nó để mặc Đan Thanh ngồi bên trên ghế sô-pha,lê tấm thân rô-bốt đi thuộc anh thống trị cơ sở kiếm tra công việc, sổ sách, chitiêu…Mất cả tiếng đồng hồ đeo tay mọi vấn đề mới tạm hoàn thành xuôi, nó vươn vai ngồi phịch xuốngghế cách xa cục nước đá dễ thương một khoản rồi mĩm cười chú ý em.

-Em mệt không?

-Tui làm những gì đâu mệt. Anh sút cáikiểu cười cợt đó đi nha

-Ơ anh mỉm cười sao?

-Nhìn hông đứng đắn.

-Zzzz

-….

-Em uống thêm gì không? Sinh tố sống đâycũng ngon lắm. Ăn khuya không? Gọi nhà bếp làm gì đấy ăn nhẹ rồi hả đi làm.

-Hông cần, anh muốn nạp năng lượng thì nạp năng lượng đi!

-Ờ…vậy thôi giờ đồng hồ anh chở em qua quánbar. Anh cũng chưa đói.

-Uhm! Đi!

-OK! Em ra xe cộ trước hóng anh xíu,anh dặn quá trình cái

-Uhm! cơ mà tui chú ý anh lần cuối,đừng có xưng anh thân thương vậy với tui.

Đan Thanh ghẻ lạnh đứng dậy bước ra ngoài, nólắc đầu mỉm cười cười chú ý theo viên nước đá có đậm chất ngầu thú vị kia, cô chị em này vẫnkhông chịu đựng quên nhắc nhở vụ xưng hô cùng với nó, tưởng vấp ngã giờ em quên rồi chứ. Nó cườihì hì đi trở vào phòng bếp nhờ làm 3 phần trườn lúc lắc khoai tây chiên, đóng góp gói đàn hoàngrồi new vẫy tay chào rất nhiều người, ngang qua lễ tân nó cũng tươi cười xin chào hai cônàng Linh, Thùy…chỉ là góc nhìn của Thùy quan sát nó…hình như muốn nói gì đó, nó dừnglại cười cợt nháy mắt.

-Sao…tính nói gì nhưng nhấp nha nhấpnhổm cả buổi vậy em?

-Dạ…hông hông có. Giờ đồng hồ anh đi về hả?

-Ừ ngừng rồi, trở về chứ đi đâu giờ.

-Dạ vậy anh mon về đi, bửa khác emnói.

-Sao bao gồm gì nói luôn luôn đi!

-Dạ thui anh đi đi, vấp ngã khác em nói,để các bạn anh ngóng đó, hihi!

-Khó hiểu. Uhm thôi anh đi nha, làmvui vẻ nha 2 em.

-Bye anh!

Nó vẫy tay một cái rồi đi ra đường, xe pháo đượcanh bảo đảm đưa ra sẵn trước quán, nó vỗ vai cảm ơn một giờ rồi bước vào xe, đểbịch đồ ăn sang bên cạnh. Đan Thanh khẽ nheo mày nhìn qua cầm bịch đồ gia dụng lên coi xét.

-Cái gì đó?

-À vật dụng ăn, chút khuya diễn nửa buổiem nhớ ăn một chút.

-Tui nói hông nên rùi mà.

-Giờ không đói, chút đánh nhạckhuya rồi ăn, có tác dụng khuya ko ăn, mệt mỏi đó.

-Xì!

-…

-Sao nhiều vậy?

-À…anh mua luôn luôn cho chị Thủy vớiCycy…aiuiii nóng quá…em sao vậy?

-Hông gì! tài xế đi!

Nó ngẩn fan nhìn bọc đồ ăn Đan Thanh vừa quănglên tay nó, bọc đồ ăn khá nóng khiến cho nó la oách oái hết nhìn đồ ăn suýt xoa rồinhìn thanh lịch em. Đan Thanh mím môi quay mặt qua chổ khác, nhị tay khoanh lại, ngựcphập phồng không thèm suy nghĩ nó nửa. Cái cô bé này…lại làm thế nào vậy trời?