TIỂU THUYẾT CHIẾN THẦN XUẤT KÍCH

Sau lúc Giang Cung Tuấn bong khỏi Vương Triều Thịnh Thế bắt buộc đi đến phòng khám người phàm của Ngô Huy.

Bạn đang xem: Tiểu thuyết chiến thần xuất kích

Nhưng mà, Ngô Huy sẽ ra ngoài, không có ở phòng khám.

Anh gồm chìa khóa cửa của nhà khám, trực tiếp xuất hiện vào trong, anh cũng không xuất hiện đón khách, sau khi vào phòng mạch liên tạm dừng hoạt động lại.

Anh bước vào phòng trong, năm lên chỗ ngủ mất.

Bởi vì, mấy ngày nay anh cũng không được ngủ ngon, yêu cầu định nhân cơ hội này, ngủ bù một giấc thật đã.

Nhưng anh xúc cảm mình chưa ngủ được bao lâu, điện thoại cảm ứng thông minh liền vang lên.

Anh xoay tín đồ đứng dậy, phát hiện tại là Đường Sở Vi hotline đến, xung quanh anh sở hữu theo một nụ cười vui vẻ.

Anh nghe năng lượng điện thoại.

Trong năng lượng điện thoại, truyền đến âm thanh khóc nức nở của Đường Sở Vi.

Anh nghe cô nói như vậy, trong tim liền thấy nóng áp, dịu dàng êm ả nói: “Anh đang ở chỗ phòng khám bạn phàm của Ngô Huy, anh sẽ mau lẹ trở về thôi”

Anh biết, chắc chắn là là tín đồ nhà họ Tôn chuyển Đường Tấn trở về.

Ngay cả Lâm Hùng rất nhiều đã chết, nếu fan nhà chúng ta Tôn không ngốc, sao lại còn dám làm cạnh tranh dễ Đường Sở Vi nữa chứ.

Sao lại còn dám làm cho Đường Sở Vi ly hôn với anh.

Trừ phi là mong chết.

Giang Cung Tuấn có tác dụng một cồn tác choãi người.

Sau đó mới đứng dậy, đi thoát khỏi phòng khám, ngừng hoạt động khóa lại.

Cửa đóng lại, anh xoay người định đi.

Nhưng anh lại phát hiện trước cửa phòng khám bao gồm một cô nàng đang đứng.

Cô gái khoảng hai mươi lăm, nhị mươi sáu tuổi.

Cô khoác một mẫu váy ngay lập tức áo màu trắng, với đôi giày cao gót color trắng, tóc dài màu đen, dáng bạn thon dài, trước nhô sau vếnh, khuôn mặt tinh xảo, da thịt white nõn, khí nạm trên người cũng khá mạnh.

Cô đứng trước một mẫu Ferrari, nhị tay khoanh vòng, mắt đẹp đưa động, nhìn kỹ người đang tạm dừng hoạt động xoay fan lại- Giang Cung Tuấn.

Giang Cung Tuấn cũng nhìn thấy cô.

Nhưng anh cũng không nhiều lời, xoay người liền đi.

“Ai…” Lâm Hân mở miệng kêu lên: “Giang Cung Tuấn”

“Hả?”

Giang Cung Tuấn dừng lại, chú ý Lâm Hân, trên mặt mang theo nghi ngờ: “Có chuyện gì?”

Anh quan sát kĩ Lâm Hân, mà lại lại phát hiện tại trong trí nhớ của bản thân cũng không có tôn trên một fan như vậy cần anh nhíu mày lại?

Lâm Hân đi tới, vươn đôi tay thon nhiều năm trắng nõn như ngọc: “Giang Cung Tuấn, xin chào, tôi tên là Lâm Hân, à đúng rồi, tối mai đó là sinh nhật tôi, tôi mong mời anh tham gia tiệc sinh nhật của mình”

Giang Cung Tuấn nhíu mày: “Cô gồm bệnh sao?”

Anh dám cá là mình không hề quen biết Lâm Hân.

Nhưng Lâm Hân lại mang lại mời anh tham gia tiệc sinh nhật của cô ý ta.

Đây không phải có căn bệnh thì gọi là gì?

Anh xoay bạn bước đi.

“Giang Cung Tuấn, tôi và Đường Sở Vi là bàn sinh hoạt với nhau”

Giang Cung Tuấn nghe thấy tên Đường Sở Vi thì giới hạn lại, nhìn cô ta: “Bạn học?”

“Đúng vậy, là chúng ta học.” Lâm Hân cười cợt khẽ, nói “Chúng tôi cùng học ngơi nghỉ Đại học tập Trường Giang, chỉ nên cô ấy học thiết kế trang phục, còn tồi học quản lý kinh tế, à đúng rồi..”

Nói xong, cô ta lôi ra hai tấm thiệp mời đã sẵn sàng sẵn, đưa mang đến Giang Cung Tuấn: “Tối mai, ở nhà hàng Đại ngôi trường Giang, chờ mong mỏi anh sẽ đến Giang Cung Tuấn nhìn kĩ Lâm Hân.

Anh thật sự khôn xiết không hiểu.

Tuy cùng một trường đại học, tuy vậy lại không cùng siêng nghành, sao lại có thể kéo lên quan hệ được?

Hơn nữa, lúc học Đại học, Đường Sở Vi bị bỏ dung toàn thân, tất cả mọi người đều rất sợ bắt gặp cô ấy.

Mà Lâm Hân trước mặt này lại xinh xắn như hoa, khí chất xuất trần, nói như thế nào cũng là một tồn tại cấp cho bậc hoa hậu giảng đường, nhưng bây giờ cô ta lại mong muốn đưa thiệp mời mang đến anh cùng Sở Vi.

Nhưng anh vẫn nhấn lấy, nói: “Tôi về bên hỏi lại Sở Vi, ví như cô ấy biết cô, đồng ý tham gia, tôi liên chuyển cô ấy đến.

Nói xong, Giang Cung Tuấn liên xoay người rời đi.

Xem thêm: Không Cần Thêm Một Ai Nữa - Hinh Anh Khong Can Them Mot Ai Nua

Lâm Hân đứng trước cửa ngõ xe Ferrari mui trần, chú ý Giang Cung Tuấn rời đi.

Cô ta nhìn cho tới lúc không thấy bóng bạn nữa mới mang ra điện thoại, hotline điện căn dặn: “Điều tra Đường Sở Vĩ mang lại tôi, mời hết những chúng ta học đh năm đó của cô ta đến tham gia buổi họp mặt bằng hữu của tôi”

Trong điện thoại thông minh truyền mang lại am thanh: “Dạ, cô chủ lớn”

“Hắc Long- Giang Cung Tuấn, ha ha, thật thú vị” Lâm Hân cup điện thoại, mỉm cười khẽ.

Cô là tín đồ nhà họ Lâm làm việc Thủ Đô.

Nhà chúng ta Lâm ở Thủ Đô cũng là 1 trong gia tộc lớn, gia tài không thua trận gì đơn vị họ Diệp cùng nhà bọn họ Cổ, Giang Cung Tuấn cướp xe của cô ý ta, sau lúc đến tập đoàn Ella, cô ta liền áp dụng quan hệ đi thăm dò tung tích Giang Cung Tuấn, tìm kiếm được một ít hình ảnh chụp rất đẹp trai lúc còn nhậm chức rất lâu rồi của Giang Cung Tuấn.

Vì vậy cô ta đã biết được thân phận của anh ý Ai có thể ngờ răng, Hặc Long – 1 trong những năm đại soái mà bên trên cực kỳ quan tâm sẽ mở ra ở trường Giang, còn trở thành con rể mang đến cửa của phòng họ Đường.

“Đường Sở Vi thiệt là kiếp trước tích đức đi”

Lâm Hân hâm mộ.

Đường Sở Ví thì tài năng đức gì mà đáng để Giang Cung Tuấn thân thiết bảo vệ?

Giang Cung Tuấn chạy xe điện, miệng ngâm nga ca khúc, hướng đến phía khu thông thường cư trong phòng họ Đường đi đến.

Anh ko đi đường phệ mà là đi lối tắt.

Khi đi ngang sang 1 con ngõ nhỏ.

Một chiếc xe .Jeep nháy mắt mở ra ở phía trước, chặn ngang lối đi của anh trên xe trở xuống một người bọn ông trung niên.

Người lũ ông mặc bộ áo nhiều năm rộng thùng thình, mày rậm đôi mắt to, phương diện chữ Quốc, trên người dân có khí vắt của tín đồ ở thọ trên địa vị cao Giang Cung Tuấn ngừng xe điện lại, quan sát Tiêu Dao vương vừa xuống xe.

Tiêu Dao Vương đã từng đi tới, lấy ra một cây dung dịch ngon đặc biệt, đưa mang lại anh.

Giang Cung Tuấn nhận lấy.

Tiêu Dao vương chỉ chỉ xe pháo liếc mắt một cái: “Lên xe, nói chuyện?”

Giang Cung Tuấn châm thuốc, hít sâu một hơi, bình thản nói: “Không bao gồm chuyên gì hay nhằm nói, nếu như có bài toán thì ngơi nghỉ ngay địa điểm này nói đi, bà xã tôi còn đang ngóng tôi về nhà”

“Rốt cuộc cậu uốn làm gì?” tiêu dao Vương bình tĩnh mở mồm hỏi.

Ông ta mới đến trường Giang không bao lâu đã và đang phải góp Giang Cung Tuấn thu vén tàn cuộc hết nhì lần rồi.

Ông ta là tiêu diêu Vương của Tây Cương, bè bạn giờ lại là tín đồ đứng đầu của năm đoàn quân đội, không phải là cung cấp dưới của Giang Cung Tuấn, nhưng lại anh lại tiếp tục sai bảo ông ta.

“Không đề xuất chút chuyện thôi à?” Giang Cung Tuần bình thản nói tiêu diêu Vương rống lên: “Đầu tiên là tập đoàn Ella, tiếp đến là vương vãi Triều Thịnh Thế, Giang Cung Tuấn, tôi biết cậu sức khỏe có một không hai, nhưng địa điểm này là trường Giang, chưa phải Nam Cương, bộ dạng cậu đối phó với kẻ thù có thể đem đi đối phó với đồng bào bản thân được sao?”

Đối khía cạnh với tiêu dao Vương đang tức giận, vẻ khía cạnh của Giang Cung Tuấn lại không chút nhằm ý, nói: “Tôi thì sao cũng được, tuy vậy nếu chọc đến vk tôi thì không được nha”

Tiêu Dao vương vãi hít sâu một hơi, nói: “Tôi chỉ hy vọng cậu có thể an phận một chút, chớ gây chuyện nữa, còn có, tôi nghe được tin tức, cậu mang đến tìm Tứ đại gia tộc, làm một ít fan của Tứ tỷ phú tộc đi lăng mộ trong phòng họ Giang quỳ mười ngày tiếp nối tự sát, giả dụ không, con gà chó ko tha?”

“Đúng vậy”

Săc mặt Giang Cung Tuấn tối sâm lại.

“Bọn họ đáng chết”

“Chết, cũng không phải làm y hệt như cậu, chuyện này giao mang đến tôi, trong khoảng ba ngày, tôi sẽ khiến cho những người có liên quan tổng thể sa lưới pháp luật, dấn lấy trừng phạt yêu cầu có”

Giang Cung Tuấn ngửng đầu, liếc mặt quan sát Tiêu Dao vương một cái, tâm mặt của hai người đứng đối diện nhau.

Thời gian tương đương như tạm dừng tại một tự khắc này.

“Tiêu Dao Vương, tôi cảnh cáo ông, chuyện của tôi, ông chớ xía vào nếu không, tôi không ngại biến Năm Đại Soái thành tư Đại Soái đâu.”

“Cậu uy hiếp tôi”

“Phải!

“Cậu..”

Tiêu Dao vương giận tím phương diện Từ lúc thành lập và hoạt động đến nay, ai dám nói chuyện với ông ta như vậy?

“Nghe nói cậu có sức mạnh có một ko hai, nhằm tôi thử một chút..”

Tiêu Dao Vương dỡ áo.

Nhưng nhưng chỉ vào chớp mắt, thân thể của Giang Cung Tuấn lóe lên, lừng chừng khi nào, trong tay anh đã xuất hiện thêm một cây ngân châm.

Tiêu Dao vương vãi còn không kịp phản nghịch ứng lại thì một cây ngân châm đã đặt lên cuống họng ông ta.

Hình hình ảnh dừng lại ở một khắc này.

Trên trán tiêu diêu Vương đổ ra các giọt mồ hôi hột.

Ông ta là tiêu dao Vương của Tây Cương, là 1 Đại công ty Soái, bao gồm trường phù hợp nào mà trước đó chưa từng thấy qua?

Nhưng mà, giờ phút này, ông ta gai Ông ta cảm nhận được một cõ rét lạnh, giống như trong hầm băng, làm cho xương sống phần nhiều đổ mồ hôi lạnh.

Ông ta biết Hắc Long vô cùng mạnh.

Nhưng ông ta không cho là đến, sức mạnh của Hắc Long đã khỏe mạnh đến nồi khiếp sợ như vậy.

Trách không được bên trên coi trọng hãn như vậy.

Giang Cung Tuấn thu lại ngân châm, ý rét mướt trên fan anh cũng đã tản ra hết.

Trở lại vẻ phương diện không chút nhằm ý, anh mặc nhiên nói: “Chuyện của Tứ Đại gia tộc ông chớ lo đến, nếu như ông mong lo, vậy giúp tôi điều tra xem gió trăng Sơn Cư Đồ đang ở chỗ nào đi”

Giang Cưng Tuấn vướng lại một câu, xoay người, chạy xe pháo điện, huýt sáo, dưới ánh mắt chăm chú của tiêu diêu Vương cơ mà rời khỏi.