Trên đời có 4 cái ngu

Trên đời này chiếc ngu các lắm, có khi đề xuất đến mặt hàng trăm hàng vạn kiểu lẩn thẩn khác nhau. Mà người sống trên đời ai cũng có thời điểm ngu, mặc dù mức độ các ít thì không phải ai cũng như ai. Vậy tại sao các cụ ông cụ bà lại nhắc đến bốn cái ngu trên? chắc hẳn chúng cần có gì đó đặc biệt!

01.Làm mai:

*

Cái ngu đầu tiên – có tác dụng mai, nghĩa là làm ông mai bà mối, nhưng mà ở đây là làm mối lái nghiệp dư, toàn người quen thuộc với nhau, chứ không phải dịch vụ mai mối nạp năng lượng tiền. Giả dụ như thương mại dịch vụ mai mối chuyên nghiệp hóa như thời hiện nay đại hiện thời thì đó là khôn chứ đâu bao gồm ngu. Nhưng thời xưa chưa có dịch vụ siêng nghiệp, fan đứng ra làm mối thường là 1 trong người vào làng, thân quen biết cả nhị nhà. Để tiện việc đi lại, gia đình hoàn toàn có thể gửi ông mai bà mọt vài chục đồng uống nước, nhưng mà nhà ai nghèo quá thì thôi.

Bạn đang xem: Trên đời có 4 cái ngu

Làm cái nghề này lợi thì ít nhưng hại thì nhiều. Bạn ta cần duyên chồng vợ thì ko sao, lỡ mà tránh việc chuyện, mình cũng khó nạp năng lượng nói với song bên, gặp gỡ nhau sẽ sở hữu được đôi chút sượng sùng. đề xuất duyên ông xã vợ chấm dứt cũng không phải là xong. Đến ông xã bát ông xã đĩa còn có lúc chạm nhau nữa là ông chồng vợ. Gần như lúc đó, tín đồ ta bao gồm khi lại nghĩ cho mình cơ mà mắng âm thầm cũng nên. Đã lỡ đi làm mai cho tất cả những người khác là đần độn rồi. Đó là chưa kể nhiều khi ông mai bà mọt nhận buộc phải những “nghiệp vụ” quá nặng nề không biết giải quyết làm sao như trai thừa đẹp đem gái thừa xấu, gái tốt giang đem trai thiểu năng…

Tóm lại, nhiệm vụ mai mối cho dù chỉ tốn một ít nước bọt bong bóng nhưng công sức thì dường như nhiều, phần “thù lao” chẳng được từng nào và lắm trường hợp bị chửi xối xả, bị cả dâu rể và gia đình đôi mặt “ném đá” đến cành hoa tả tơi. Vì chưng vậy, thân phụ ông ta mới xếp cái ngu làm mai lên đứng đầu tứ cái lẩn thẩn của thiên hạ.

02.Lãnh nợ:

*

Cái đần thứ nhị là lãnh nợ. Tại vì gọi là ngu vị đang yên đã lành lại đứng ra làm cho trung gian thân hai tín đồ vay nợ nhau. Sau cùng bạn khiến thù chuốc oán thù với cả nhì bên. Người đòi nợ đòi mãi ko được thì họ ân oán bạn, mà tín đồ vay nợ bị đòi riết quá thì lại trách bạn sao ko nói hỗ trợ cho họ. Bây giờ bạn giúp bên đây thì mất lòng mặt kia, mà không hỗ trợ ai cả thì mếch lòng cả hai. Đồng chi phí vốn chẳng quan tiền trọng, nhưng thoải mái và tự nhiên vì mấy đồng vặt mà bạn bè bạn bè nhìn nhau bằng đôi mắt khác, không còn tự nhiên như trước đó được nữa.

Cũng có khi lãnh nợ là nói tới việc bạn đứng ra vay tiền giùm hoặc trả nợ giùm bạn ta. Đã biết người ta chây lỳ, không muốn trả tiền đến chủ nợ mà các bạn còn lao vào “lãnh nợ” thì và đúng là ngu chứ liệu có còn gì khác nữa. Nói rộng lớn ra, lãnh nợ không chỉ là gói gọn gàng trong việc may mắn tài lộc mà đôi khi còn bao gồm cả việc bạn lấy uy tín, danh dự của bản thân mình ra để đảm bảo an toàn cho bạn khác. Cuối cùng người ta khiến ra tai ương thì chúng ta lại bắt buộc trả giá bởi chính danh dự, uy tín của mình.

03.Gác cu:

*

Ngày xưa cùng cả bây giờ, “gác cu” là trong số những thú vui đồng ruộng của tín đồ dân Việt Nam. Nghĩa cổ của trường đoản cú “gác cu” tức thị thú vui mồi nhử và nghịch chim cu. Để bả được chim cu, bạn “gác cu” đề nghị tốn tương đối nhiều công, những của và thời gian để chọn, nuôi với thuần dưỡng được 1 con chim mồi của bản thân mình để có tác dụng mồi bả con chim khác. Tuy nhiên chỉ là 1 trong thú nghịch nhưng toàn bộ những công đoạn này gần như tiêu tốn không hề ít thời gian với công sức.

Xem thêm: Đề Tài: Lập Dự Án Mở Quán Cafe Sinh Viên, 9 Điểm!, Đề Án Kinh Doanh Quán Café

Nhưng “gác cu” là dòng ngu thứ ba chưa hẳn chỉ bởi cái vất vả, mà vì một vì sao khác: nếu như không cẩn trọng thì nhỏ chim đã “sổ lồng” và bay mất mà không thể “ngoảnh lại” nhằm nhớ lại loại công của người chăm sóc nuôi dưỡng nó. Bởi vì cái tính vô ơn, tệ bạc của chim cu khíến tín đồ nuôi bị sở hữu tiếng là “ngu”.

04.Cầm chầu:

*

Ở các làng quê vn thời xưa, “cầm chầu” là bạn thủ vai đánh chiếc trống chầu nhằm khen, chê lúc phường hát chèo, hát bội mang đến diễn.

Việc này thuở xưa lúc làng nào tất cả đám lại điện thoại tư vấn phường hát cho diễn tải vui, giả dụ hay thì thưởng tiền. Bọn họ được trả công tuỳ theo tài hát của gánh hát, nhưng tín đồ đánh trống đề xuất là tín đồ của buôn bản được chọn ra và gồm vai trò đặc biệt phải dùng tiếng trống chầu để điều hành và động viên phường hát. Nếu bạn đánh trống tấn công “cắc” tức là chê phường hát dở, còn trường hợp đánh những nhịp “tùng” là ý khen phường hát hay. Nếu fan cầm chầu khen các quá thì làng đề xuất chi những tiền thưởng mang đến phường hát, nếu thâm hụt chi phí của làng thì fan cầm chầu nên tự trút tiền túi của mình ra mà đưa ra cho phường hát. Dẫu vậy nếu fan cầm chầu khen ít thì lại bị phường hát chê trách và đến là keo kiệt làm tổn hại đến danh dự của phường hát, và do vậy họ sẽ không được hội làng với người trải nghiệm cho tiền, thời gian đó phường hát bội rất có thể thông qua vai diễn nhằm châm biếm công kích nguyền rủa bạn đánh trống. Do vậy mà người đánh trống cực nhọc mà làm ưng ý cả nhì được.

Cái gàn “cầm chầu” này cũng có nét tương đồng với chiếc ngu “làm mai” tuyệt “lãnh nợ” sinh hoạt trên, đó là đứng ra làm trung gian giữa hai bên, vừa tốn công tốn sức, nhấn lãnh nhiều trách nhiệm về mình lại còn bị tất cả mọi người chê trách.