Tru Tiên: Tru Tiên

Quận công Nguyễn Mại là bậc văn võ tuy nhiên toàn, hầu hết kỳ tích xử án của ông còn được sử sách với dân gian lưu lại truyền lại, bạn dân kính nể xem ông như Bao Thanh Thiên của đất Việt.

Bạn đang xem: Tru tiên: tru tiên

Một viên quan lại thời xưa. (Ảnh: Public Domain)Nguyễn Mại sinh vào năm 1655, người làng Ninh Xá, thị trấn Chí Linh, Hải Dương. Năm 1691 ông đỗ hoàng cạnh bên (chỉ sau trạng nguyên) và làm quan ở bộ Lễ dưới triều vua Lê Hy Tông.Sau kia Nguyễn Mại được thăng chức làm tả thị lang, giữ trách nhiệm thủy quân, rồi làm cho đốc trấn Cao Bằng, đốc trấn sơn Tây. Ông mất năm 1720 vào thời vua Lê Dụ Tông với được khuyến mãi chức lễ cỗ thượng thư, tước quận công.Sách “Đại Nam độc nhất thống chí” biểu hiện rằng Nguyễn Mại “có sức khỏe, gồm mưu lược, trộm cướp nên nín hơi, xét khiếu nại sáng suốt, danh vọng cực kỳ cao”.Còn sách “Khâm định Việt sử thông giám cương cứng mục” thì viết rằng: “Mại là người khỏe mạnh, tất cả mưu lược lại xuất sắc bắn cung và cưỡi ngựa”.

Xem thêm: Thực Đơn Cho Bé 6 Tuổi Biếng Ăn, Nhanh Tăng Cân, Thực Đơn Dinh Dưỡng Mỗi Ngày Cho Bé 6 Tuổi

Các quan thuộc thời review Nguyễn Mại là bậc thần giáng Hải Đông, là quý nhân phái mạnh quốc. Nguyễn Hoàn là 1 vị quan cùng thời cùng với Nguyễn Mại, tính nóng nảy và không phục ai, nhưng mà đã viết về Nguyễn Mại như sau:Văn ghê luân, võ tài lược, trong là cốt cán, bên cạnh là cánh vây. Vùng vương bao phủ sung tri thủy tri binh, đức vọng vòi vĩnh vọi tựa Thái đánh Tung nhạc. Về địa phương là đốc lãnh đốc trấn, uy phong lẫm lẫm như nắng rực sương thu. Thanh danh vang vọng như chuông vàng nam lữ, tài nghệ nhan sắc nét như thuyền thả Động Đình. Lý lẽ nơi cha quân rành trong thâm tâm bàn tay, lưu truyền tựa trí thần Tử phòng tính toán. Cơ mưu chốn chén bát trận đầy sẵn vào bụng, tương tự tướng Gia cát định quốc an dân… Tài đầy đủ tiến lui, phong độ vững vàng, triều đình trông cậy.

Dùng nhân ngãi cảm hóa được giặc cướp, tầy nhân

Khi còn là một đốc trấn Cao Bằng, Nguyễn Mại nên đối phó cùng với nạn giật từ Quảng Tây (Trung Quốc) tràn sang. Qua tò mò ông thấy rằng đám giặc phỉ này chỉ là hầu hết nông dân nghèo vì quá đói khổ, túng quẫn cùng con đường mới phải tràn qua biên thuỳ đến Cao bởi để cướp.Ông mang lại quân bắt lại rồi thả ra chứ không xét xử, cũng không làm công văn báo với quan tiền lại vùng Quảng Tây, có rất nhiều lúc còn cung cấp lương thực cho họ để họ trở về. Ông cứ mang đến quân vây bắt rồi thả về nhiều lần như vậy. Sau cùng đám giặc chiếm nơi phương Bắc này cảm đụng trước ân nghĩa của Nguyễn Mại mà không hề sang phá rối nữa.Trong cuộc sống làm quan, địa điểm ông gắn bó lâu nhất chính là xứ Đoài (tức trấn sơn Tây). Một lượt phủ làm việc của ông bị cháy, vụ cháy nổ lan vào trong nhà tù nơi giam giữ toàn phần nhiều kẻ đầu trộm đuôi giật ở xứ Đoài. Ông không chần chừ sai bạn mở ngay lập tức cổng nhà ngục thả hết những tù nhân để đảm bảo bình yên tính mạng mang đến họ.Lúc này tuy nhiên có thời cơ chạy trốn, nhưng những tù nhân như bừng tỉnh ngộ, họ cùng binh lính và người trong lấp dập tắt ngọn lửa. Tiếp nối bọ họ hầu như bảo nhau cùng trở về trại giam không sót một ai cả.Bạo lực, hình phạt, bên tù chỉ hoàn toàn có thể làm fan khuất phục vì lo sợ chứ không thay đổi được trọng điểm của con người, dẫu vậy Nguyễn Mại đã dùng nhân nghĩa để đổi khác lòng người, khiến cho dù giặc cướp ở Cao Bằng, tốt đầu trộm đuôi chiếm ở xứ Đoài những cảm động mà biến hóa cả.Chính vì chưng sự thanh liêm, bao gồm trực, lại xử án như thần của ông khiến người dân xứ Đoài coi ông như Bao Thanh Thiên của đất Việt. Trong sử sách tương tự như dân gian còn lưu truyền rất nhiều câu chuyện xử án kỳ diệu của ông.

Xử án thần kỳ

Sách “Đăng khoa lực sưu giảng” có viết rằng khi làm cho quan ngơi nghỉ Sơn Tây, Nguyễn Mại hay phải đi vi hành xuống những làng giúp thấy xét cuộc sống của fan dân. Một lượt ông cho chợ Bảo Khám, thị trấn Gia Bình, tỉnh tỉnh bắc ninh thì thấy một người đàn bà chửi tục, cứ nhè tía họ tên trộm nào này mà chửi, ông hỏi thì biết người bọn bà này bị mất trộm một cái màn.Ông cho những người đến trói bà đó lại trị tội nói tục ồn ào chốn đông người. Ông đến già trẻ em gái trai vào làng hồ hết đến nhằm vả vào khía cạnh bà này khiến cho chừa thói chửi tục, bạn dân yêu đương kẻ bị mất trộm nên có thể vả nhẹ, riêng một thanh nữ lại ra tay khôn cùng mạnh. Nguyễn Mại lập tức cho bắt tín đồ phụ này nói: “Ngươi chính là kẻ trộm cắp nên bắt đầu đánh fan ta nhức như thế”. Sau khoản thời gian tra xét tín đồ này yêu cầu nhận tội đã đưa trộm, vày căm tức người lũ bà cơ chửi mình buộc phải mới ra tay đánh cực kỳ mạnh.